Phòng 610 đã trở thành ‘mối nguy hiểm’ của ĐCSTQ như thế nào?

Giúp NTDVN sửa lỗi

Phòng 610 là một tổ chức do Giang Trạch Dân, thủ phạm chính trong cuộc đàn áp Pháp Luân Công, thành lập để chuyên đàn áp Pháp Luân Công. Nó được thành lập vào ngày 10/6/1999 do đó có tên là Phòng 610. Bản chất của Phòng 610 tương tự như Gestapo, một tổ chức cảnh sát mật của Đức Quốc xã.

Sau khi Phòng 610 được thành lập, nó trở thành đồng phạm quan trọng nhất của Giang Trạch Dân trong cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Từ sáng đến tối, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, nó bức hại các học viên Pháp Luân Công, những người tin vào “Chân, Thiện, Nhẫn”.

Kể từ khi đại dịch Covid-19 bùng phát ở Vũ Hán vào năm 2020 đã lan rộng khắp Trung Quốc và thế giới, chính quyền Trung Quốc đã rơi vào một cuộc khủng hoảng toàn diện và sâu sắc.

Tại Đại hội Đại biểu Toàn quốc lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) năm 2022, đã chuyển trọng tâm công tác từ “xây dựng kinh tế làm trung tâm” được thành lập tại Hội nghị Toàn quốc lần thứ 3 của Ban Chấp hành Trung ương khóa XI năm 1978 sang “lấy bảo vệ an ninh làm trung tâm”. Bảo vệ Đảng, quyền lực và tính mạng đã trở thành ưu tiên hàng đầu của ĐCSTQ.

Tại sao chuyện này lại xảy ra?

Một trong những nguyên nhân quan trọng là kể từ khi Phòng 610 được thành lập, các hoạt động của nó đã vượt quá ranh giới đạo đức và pháp luật. Vai trò của Phòng 610 trong việc khiến ĐCSTQ rơi vào khủng hoảng toàn diện được nêu rõ ở năm khía cạnh:

Thứ nhất, làm băng hoại đạo đức

Sau khi Phòng 610 được thành lập, việc đầu tiên nó làm là đi khắp đất nước để tìm bằng chứng chứng minh kết luận “đánh bại Pháp Luân Công” của Giang Trạch Dân là đúng.

Vào ngày 25/4/1999, vì Giang Trạch Dân phớt lờ những tâm thư của các học viên Pháp Luân Công gửi cho ông ta về các vấn đề Pháp Luân Công, hơn 40 học viên Pháp Luân Công đã bị bắt giữ trái phép ở Thiên Tân và hàng chục nghìn học viên Pháp Luân Công phải đến Văn phòng Tiếp dân của Quốc vụ viện ở Bắc Kinh để thỉnh nguyện.

Pháp Luân Công, còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, được Đại sư Lý Hồng Chí giới thiệu tại thành phố Trường Xuân, Đông Bắc Trung Quốc vào ngày 13/5/1992. Do có hiệu quả kỳ diệu trong việc trị bệnh, nâng cao sức khỏe và thanh lọc thân tâm nên người truyền người, tâm truyền tâm, Pháp Luân Công đã nhanh chóng được phổ truyền trên toàn Trung Quốc và nhiều nơi trên thế giới.

Pháp Luân Công yêu cầu các học viên tuân thủ nghiêm ngặt tiêu chuẩn “Chân, Thiện, Nhẫn” để trở thành một người tốt, trở thành một người tốt hơn và cuối cùng trở thành một người tiên tha hậu ngã, nâng cao đạo đức con người, giải quyết mâu thuẫn xã hội, đóng vai trò rất tốt trong việc thúc đẩy xây dựng xã hội văn minh.

Những học viên Pháp Luân Công chân chính trên khắp thế giới đã nhận ra từ việc tu luyện cá nhân rằng, Pháp Luân Đại Pháp có hàng trăm lợi ích và không gây hại một chút nào cho đất nước và người dân.

Thật không may, sự phát triển nhanh chóng của Pháp Luân Công đã khơi dậy sự ghen tị mạnh mẽ trong số những người có quan niệm trái ngược với “Chân, Thiện, Nhẫn” và muốn nhanh chóng loại bỏ Pháp Luân Công.

Việc xuất bản các sách Pháp Luân Công bị cấm; các học viên Pháp Luân Công ở nhiều nơi đã bị cản trở trong việc học tập và rèn luyện Pháp Luân Công. Văn phòng Công an thành phố Triều Dương ở tỉnh Liêu Ninh thậm chí còn ra lệnh cấm Pháp Luân Công. Các học viên Pháp Luân Công tiếp tục viết thư cho Giang Trạch Dân trong một thời gian dài mà không có kết quả, cuộc đàn áp Pháp Luân Công vẫn tiếp tục leo thang.

Đây là những lý do khiến các học viên Pháp Luân Công phải đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện vào ngày 25/4/1999.

Với tư cách là người lãnh đạo cao nhất của ĐCSTQ, chính phủ và quân đội Trung Quốc lúc bấy giờ, Giang Trạch Dân, có đủ điều kiện thuận lợi để hiểu và xử lý kịp thời vấn đề Pháp Luân Công một cách đúng đắn. Tuy nhiên, cho đến ngày 25/4/1999, Giang Trạch Dân chưa bao giờ tiến hành một cuộc điều tra toàn diện, sâu sắc và chi tiết về vấn đề của Pháp Luân Công.

Theo lẽ thường, không có điều tra, nghiên cứu thì không có quyền lên tiếng.

Sau khi Phòng 610 Trung ương được thành lập vào ngày 10/6/1999, các quan chức của Phòng 610 đã kết luận rằng Giang Trạch Dân đã ‘đánh bại Pháp Luân Công’ và phát động cái gọi là ‘các cuộc điều tra’ chống lại Pháp Luân Công trên khắp đất nước.

Kết luận ‘đánh bại Pháp Luân Công’ của Giang Trạch Dân là sai; cái gọi là ‘bằng chứng’ được Phòng 610 Trung ương thu thập từ khắp nơi trên cả nước là sai sự thật; về kết luận sai lầm của Giang và những bằng chứng giả của các Quyết định của Phòng 610 Trung ương chắc chắn là sai.

Vào ngày 20/7/1999, sau khi Giang Trạch Dân phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công, ông ta đã kích hoạt tất cả các bộ máy tuyên truyền của mình và phát tán bằng chứng giả do Phòng 610 thu thập suốt ngày đêm nhằm truyền bá những lời dối trá của chính quyền Trung Quốc về Pháp Luân Công trên khắp Trung Quốc và thế giới, đầu độc vô số người.

Điều tồi tệ lớn thứ hai mà Phòng 610 đã làm sau khi được thành lập, đó là ‘chuyển hóa’ các học viên Pháp Luân Công. Thế nào là ‘chuyển hóa’? Đó là buộc các học viên Pháp Luân Công từ bỏ niềm tin vào “Chân, Thiện, Nhẫn” và buộc các học viên Pháp Luân Công phải nói dối, không nói dối không được.

Hậu quả của hai việc xấu mà Phòng 610 thực hiện là biến Trung Quốc thành một đất nước dối trá lớn nhất thế giới.

Thứ hai, làm suy yếu nền pháp quyền

Ngay từ ngày đầu tiên thành lập, Phòng 610 đã là một tổ chức siêu quyền lực đứng trên Hiến pháp và luật pháp.

Vào thời điểm đó, cơ cấu của nó là: Giang Trạch Dân làm Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật Trung ương; Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật Trung ương lãnh đạo Phòng 610 Trung ương. Phòng 610 Trung ương kiểm soát cảnh sát, công tố viên, cơ quan thực thi pháp luật, v.v. để bức hại Pháp Luân Công.

Sự phá hoại pháp quyền của Phòng 610 chủ yếu được phản ánh ở hai khía cạnh:

Một mặt, kể từ năm 1999, vô số lớp học chuyển hóa người tu luyện Pháp Luân Công đã được tổ chức từ Phòng 610 trung ương đến Phòng 610 ở cấp tỉnh, quận, huyện và thị trấn. Đây thực chất là các lớp tẩy não nhằm tước đoạt quyền riêng tư của các học viên Pháp Luân Công một cách bất hợp pháp, thậm chí cả mạng sống của họ.

Việc người tu luyện Pháp Luân Công bị bắt vào các trại học tập cải tạo tư tưởng là bất hợp pháp; việc họ bị giam giữ là bất hợp pháp; việc họ bị cưỡng bức học tập cải tạo tư tưởng là bất hợp pháp; việc họ bị tra tấn dã man là bất hợp pháp; việc họ bị tra tấn đến thương tật, tàn phế, điên dại hoặc tử vong thì quả là một hành vi vô nhân đạo và trái với lẽ phải.

Mặt khác, kể từ năm 1999, Phòng 610 từ trung ương đến cấp tỉnh, quận, huyện và thị trấn đã thao túng công an, viện kiểm sát, tòa án, tư pháp, tạo ra vô số vụ án oan, sai trái.

“Pháp luật không quy định rõ ràng thì không phải là tội phạm; pháp luật không quy định rõ ràng thì không có hình phạt”. Đây là nguyên tắc ‘hình phạt pháp lý đối với tội phạm’ được sử dụng phổ biến trong luật hình sự trên toàn thế giới. Sau khi tìm hiểu tất cả các luật do Đảng Cộng sản Trung Quốc ban hành, không có luật nào quy định rằng “Pháp Luân Công là một X giáo”.

Tuy nhiên, trong suốt 25 năm qua, Văn phòng 610 đã can thiệp, điều khiển các cơ quan công an, kiểm sát, tòa án, tư pháp, và dùng Điều 300 trong Bộ luật Hình sự về 'tội lợi dụng các tổ chức tôn giáo để phá hoại việc thực thi pháp luật' để kết tội những học viên Pháp Luân Công.

Các quan chức của Phòng 610 đã lạm dụng và điều khiển cơ quan tư pháp để lạm dụng Điều 300 của Bộ luật Hình sự, trong đó có ba tội: Vu khống, phỉ báng Phật Pháp; Phòng 610 ‘bắt cóc’ các cảnh sát, kiểm sát viên, thẩm phán, cán bộ nhà tù cùng tham gia vào những hành vi phạm tội này; bức hại về thể chất và tinh thần đối với các học viên Pháp Luân Công và gia đình, người thân, bạn bè của họ.

Các quan chức của Phòng 610 đã thực hiện những hành vi phạm tội nghiêm trọng, vi phạm pháp luật một cách có chủ ý, lạm dụng quyền lực, lừa dối cấp trên và nhân dân, coi thường và lợi dụng pháp luật, xâm phạm nghiêm trọng nhân quyền và phá hoại nhà nước pháp quyền. Những hành vi như vậy là hoàn toàn trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật và nhân quyền.

Thứ ba, giết người hại mệnh

Phòng 610 làm mọi cách có thể để buộc các học viên Pháp Luân Công từ bỏ niềm tin vào “Chân, Thiện, Nhẫn”.

Theo trang web Minghui.org, các loại tra tấn mà những kẻ ác do Phòng 610 kiểm soát đã thực hiện đối với các học viên Pháp Luân Công lên đến hơn 100 loại, bao gồm đánh đập dã man, sốc điện, còng tay ra sau lưng, còng tay vào chân, bức thực, phơi nắng, giam giữ trong băng lạnh, bắt ngồi lâu trên ghế nhỏ, không cho ngủ nhiều ngày, ngồi trên ghế cọp, bịt kín đầu bằng túi nhựa, ép uống nước ớt, giam trong buồng giam tối tăm, nhục mạ, xâm phạm nhân phẩm, xâm hại tình dục, hiếp dâm, ép các nữ học viên khỏa thân bị giam cùng với nam giới, cưỡng bức tiêm các chất gây tổn thương đến hệ thần kinh trung ương, v.v.

Nhiều học viên Pháp Luân Công bị thương, tàn tật, điên loạn và chết do bị bức hại. Vợ con họ bị chia cắt và gia đình tan nát.

Một trong những phương thức bức hại tà ác nhất là “thu hoạch nội tạng quy mô lớn từ các học viên Pháp Luân Công”.

Luật sư về nhân quyền quốc tế David Matas là một trong những chuyên gia hàng đầu nghiên cứu về bằng chứng thu hoạch nội tạng của chính quyền Trung Quốc. Từ năm 2006 trở đi, ông và các cộng sự đã công bố nhiều báo cáo về vấn đề này. Khi được phỏng vấn, ông nói rằng bằng chứng về việc thu hoạch nội tạng của ĐCSTQ không phải là quá ít mà là quá nhiều.

Việc thu hoạch nội tạng quy mô lớn từ các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ được gọi là “tội ác chưa từng có trên hành tinh này”. Phòng 610 là mắt xích quan trọng trong chuỗi án mạng này.

Thứ tư, lãng phí lượng tiền lớn từ người dân

Phòng 610 là một mạng lưới rộng khắp Trung Quốc và thậm chí cả thế giới.

Phòng 610 từ trung ương đến 32 tỉnh, khu tự trị và thành phố ở Trung Quốc, từ 330 khu hành chính khu vực đến 2.840 quận, huyện, đến hơn 41.650 ở thị trấn và làng mạc, vậy sẽ có bao nhiêu quan chức trong Phòng 610 ở Trung Quốc? Ngoài ra, Trung Quốc còn có hơn 260 đại sứ quán và lãnh sự quán ở nước ngoài, các đại sứ quán và lãnh sự quán này cũng có các quan chức thuộc Phòng 610.

Số liệu thống kê về lương, phụ cấp và tiền thưởng năm 2018 của Phòng 610 Cáp Nhĩ Tân mà The Epoch Times có được cho thấy, thu nhập bình quân đầu người hàng năm của các quan chức Phòng 610 Cáp Nhĩ Tân cao tới khoảng 200.000 Nhân dân tệ, gấp 7 lần thu nhập bình quân đầu người của cư dân thành thị ở tỉnh Hắc Long Giang và gấp 14 lần thu nhập bình quân đầu người của người dân khu vực nông thôn.

Như vậy, mức lương, phụ cấp và tiền thưởng hàng năm cho mỗi quan chức của Phòng 610 của cả nước là bao nhiêu? Họ chi bao nhiêu tiền để bức hại các học viên Pháp Luân Công mỗi năm? Có lẽ là một con số khổng lồ.

Đặc biệt, nhiều người dân Trung Quốc vẫn sống trong cảnh nghèo đói (cựu Thủ tướng Lý Khắc Cường của Trung Quốc từng nói rằng 600 triệu người dân Trung Quốc có thu nhập hàng tháng chỉ 1.000 Nhân dân tệ), nhiều người gặp khó khăn khi đi khám bệnh, đi học, mua nhà ở, dưỡng lão…. Tuy nhiên, chính quyền Trung Quốc đã sử dụng số tiền thuế mà người dân vất vả mới kiếm được trong 25 năm để bức hại những người tốt tin vào “Chân, Thiện, Nhẫn”. Thật là một tội lỗi quá lớn!

Thứ năm, tham nhũng tràn lan

Phòng 610 đã làm công việc bẩn thỉu cho nhóm tội phạm của Giang Trạch Dân kể từ ngày đầu tiên nó được thành lập. Trong quá trình này, các quan chức tham nhũng lần lượt xuất hiện.

Ví dụ, Phó Giám đốc Bộ Công an, Chủ nhiệm Văn phòng 610 Trung ương Lý Đông Sinh; Phó Giám đốc Bộ Công an, Chủ nhiệm Văn phòng 610 Trung ương Phó Chính Hoa; Phó Giám đốc Bộ Công an, Phó Chủ nhiệm Văn phòng 610 Trung ương Tôn Lực Quân, Phó Chủ nhiệm Văn phòng 610 Trung ương Bành Ba - tất cả đều là những thành phần tham nhũng nghiêm trọng.

Lấy Tôn Lực Quân làm ví dụ. Vào ngày 23/9/2022, Tôn Lực Quân bị kết án tử hình vì nhận hối lộ, thao túng thị trường chứng khoán và sở hữu súng trái phép, sau hai năm thi hành án treo, án tử hình được giảm xuống tù chung thân. Số tiền Tôn Lực Quân nhận hối lộ lên tới 646 triệu Nhân dân tệ.

Phần kết

Cuộc đàn áp Pháp Luân Công do Giang Trạch Dân khởi xướng và Phòng 610 thực hiện là cuộc đàn áp kéo dài nhất (25 năm), lan rộng nhất (trên toàn thế giới), số người bị đầu độc lớn nhất (trong và ngoài nước), và là cuộc đàn áp được sử dụng rộng rãi nhất kể từ khi kết thúc Cách mạng Văn hóa 10 năm. Đó là một thảm họa nhân quyền thảm khốc, sử dụng những phương pháp tà ác nhất (thu hoạch nội tạng từ người sống) và gây ra tác động tồi tệ nhất (sự giả dối, ác độc, tranh đấu mọi lĩnh vực) trong nước và quốc tế.

Cho đến nay, Pháp Luân Công không những không bị đánh bại mà còn lan rộng đến 156 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Tuy nhiên, ĐCSTQ đã tự đánh đổ chính mình trong cuộc đàn áp này.

Việc Đại hội Đại biểu Toàn quốc của Đảng Trung Quốc lần thứ 20 "lấy bảo vệ an ninh làm trung tâm" cho thấy: Lãnh đạo Trung Quốc đã nhận thức được rằng chế độ cộng sản Trung Quốc đang trong tình trạng vô cùng nguy cấp. Văn phòng 610 tiếp tục phạm tội ác không giới hạn chính là "tử thần" đẩy Trung Cộng đến bờ vực của sự sụp đổ.

Sau cuộc cải cách thể chế của ĐCSTQ vào năm 2018, trách nhiệm của Phòng 610 được giao cho Ủy ban Chính trị và Pháp luật Trung ương và Bộ Công an. Nhìn bề ngoài, có vẻ như Phòng 610 không còn tồn tại nữa. Trên thực tế, Phòng 610 chỉ là thay đổi hình thức bề ngoài và vẫn đang hoạt động.

Phòng 610, bất kể bề ngoài nó ra sao, chỉ cần nó tiếp tục hoạt động trong một ngày, nó sẽ đẩy nhanh sự sụp đổ cuối cùng của ĐCSTQ.

Theo Vương Hữu Quần - Epoch Times tiếng Trung
Lý Ngọc biên dịch



BÀI CHỌN LỌC

Phòng 610 đã trở thành ‘mối nguy hiểm’ của ĐCSTQ như thế nào?