Afghanistan: 3,2 triệu trẻ em dưới 5 tuổi suy dinh dưỡng cấp tính, 1 triệu có nguy cơ tử vong

Bình luận Nguyên Hương • 10:03, 07/10/21

Giúp NTDVN sửa lỗi

Các cơ quan của Liên Hợp Quốc cảnh báo rằng, ước tính vào cuối năm nay sẽ có khoảng 3,2 triệu trẻ em Afghanistan dưới 5 tuổi bị suy dinh dưỡng cấp tính. Nếu không được điều trị ngay lập tức, ít nhất một triệu trẻ em có nguy cơ tử vong.

Bản tin của Liên Hợp Quốc hôm thứ Ba ngày 5/10 cho biết, sau chuyến thăm hai ngày đến thành phố Herat của Afghanistan, ông Hervé Ludovic De Lys, Đại diện Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (UNICEF) tại Afghanistan và và Mary-Ellen McGroarty, Trưởng đại diện và Giám đốc Chương trình Lương thực Thế giới (WFP) tại Afghanistan đã đưa ra hồi chuông báo động.

Tình trạng thiếu an toàn thực phẩm đang bủa vây 14 triệu người Afghanistan, những người đang lâm vào hoàn cảnh thiếu nước, thiếu thực phẩm và các dịch vụ dinh dưỡng và y tế cơ bản sau nhiều năm xung đột và khủng hoảng kinh tế. Từ khi Taliban chiếm đóng đất nước vào tháng Tám, hoàn cảnh này càng trở nên trầm trọng hơn, các quan chức Liên Hợp Quốc cho biết.

Các bà mẹ vật lộn cho con bú vì mất sữa

Ông De Lys và bà McGroarty nói chuyện với một bà mẹ nuôi con thơ bị mất sữa. Đứa trẻ 18 tháng tuổi đang được điều trị suy dinh dưỡng cấp tính nghiêm trọng tại bệnh viện Herat Regional. Người mẹ cho biết: “Nhà tôi đã hết đồ ăn. Chúng tôi đang bán mọi thứ để mua thực phẩm, nhưng tôi hầu như không ăn được gì. Tôi yếu và không có sữa cho con bú”.

Ông De Lys nói, ngày càng có nhiều gia đình chật vật kiếm sống hàng ngày, sức khỏe dinh dưỡng của người mẹ và con cái của họ ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

“Trẻ em ngày càng ốm yếu hơn và gia đình của chúng ngày càng không thể điều trị cho chúng theo yêu cầu. Dịch sởi và tiêu chảy cấp tính lây lan nhanh chóng sẽ chỉ làm trầm trọng thêm tình hình”.

Các gia đình phải đối mặt với 'sự lựa chọn tuyệt vọng'

Theo khảo sát của WFP, 95% hộ gia đình ở Afghanistan không có đủ thực phẩm hàng ngày khiến người lớn phải ăn ít đi hoặc bỏ bữa để nhường đồ ăn cho con cái.

Bà McGroarty cho biết, điều bà và các đồng nghiệp Liên Hợp Quốc quan ngại rất lớn là những lựa chọn tuyệt vọng mà các gia đình đang buộc phải thực hiện. Theo bà, tình trạng suy dinh dưỡng sẽ càng trở nên trầm trọng hơn và cần được can thiệp ngay bây giờ, hoặc sẽ không thể xoay chuyển. Bà đề nghị cộng đồng quốc tế giải phóng các khoản tiền mà họ đã cam kết nhiều tuần trước để cứu vãn tình hình”.

Hạn hán, thất nghiệp

Bà McGroarty và ông De Lys đã đến thăm một trung tâm phân phối thực phẩm ở thành phố Herat, nơi họ gặp những gia đình đang phải vật lộn kiếm sống trong bối cảnh hạn hán và thiếu việc làm.

Họ cũng đã đến thăm một khu định cư dành cho các gia đình phải di dời trong nước, nơi các đội y tế và dinh dưỡng lưu động đã và đang cung cấp các dịch vụ cứu sống của UNICEF và WFP cho phụ nữ và trẻ em.

Hai cơ quan của Liên hợp quốc đang bổ sung thêm 100 đội y tế và dinh dưỡng lưu động. Đã có 168 đội cơ động cung cấp cứu cánh cho trẻ em và bà mẹ ở những vùng khó tiếp cận.

Hỗ trợ cứu sống

Kể từ đầu năm 2021, WFP đã cung cấp thực phẩm và hỗ trợ dinh dưỡng cứu sống cho 8,7 triệu người, bao gồm điều trị và phòng chống suy dinh dưỡng cho gần 400.000 phụ nữ mang thai và cho con bú và 790.000 trẻ em dưới 5 tuổi.

Chỉ riêng trong tháng Chín đã đạt gần bốn triệu người. Ngoài ra, trong năm nay, hơn 210.000 trẻ em bị suy dinh dưỡng cấp tính nặng đã được điều trị cứu sống thông qua các dịch vụ do UNICEF hỗ trợ. Thực phẩm điều trị sẵn sàng sử dụng cho hơn 42.000 trẻ em và sữa trị liệu cho 5.200 trẻ em, cũng đã được giao cho các đối tác của UNICEF, trong tám tuần qua.

Afghanistan trở nên phụ thuộc vào viện trợ thế giới như thế nào?

BBC cho biết, ước tính hiện tại có hơn bảy triệu người có nguy cơ suy dinh dưỡng hoặc thiếu lương thực trên khắp Afghanistan. Với số lượng lớn như thế, một vài xe tải chở bột mì hoặc thuốc kháng sinh có vẻ chỉ như "muối bỏ bể".

Câu chuyện về cách Afghanistan trở thành một quốc gia phụ thuộc vào viện trợ lương thực nhân đạo là một câu chuyện dài và không có anh hùng, ngoại trừ một số người phải làm việc trong hoàn cảnh tuyệt vọng để nuôi gia đình như đi đánh thuê, ăn cướp và những trở ngại quan liêu ở Pakistan và nước ngoài.

Trước khi Liên Xô xâm lược Afghanistan vào năm 1979, nhiều quốc gia nước ngoài về cơ bản đã phân chia nó thành các khu vực trách nhiệm. Ví dụ: Hoa Kỳ đã làm việc trong các dự án phát triển xung quanh thành phố Kandahar ở phía Tây Nam. Pháp và Ý có ảnh hưởng ở khu vực xung quanh Kabul và Ý. Người Ý đã có các dự án ở phía đông đất nước, bao gồm một trang trại ô liu khổng lồ, hoàn chỉnh với các máy ép tạo ra loại dầu ngon và được đánh giá cao. Anh và các cường quốc châu Âu khác cũng có lợi ích của họ. Iran tiếp tục hiện diện mạnh mẽ xung quanh Herat, ở vùng viễn tây Afghanistan. Và sau đó là Moscow.

Liên Xô khi đó lo lắng về nền tảng Trung Á yếu đuối của họ và đã làm việc ở phía Bắc và Đông Bắc, nơi những người Afghanistan dân tộc Turkomen, người Uzbekistan và Tajik có các đối tác sắc tộc bên kia Amu Darya, biên giới với Trung Á thuộc Liên Xô.

Không chỉ Afghanistan đang rất cần sự giúp đỡ nhân đạo; hầu hết các quốc gia hoạt động ở đó cũng có lợi ích địa chính trị, và sự cạnh tranh trong Chiến tranh Lạnh giữa thế giới cộng sản và dân chủ Tây phương đã từng có mặt.

Xét về thu nhập bình quân đầu người, dịch vụ giáo dục và y tế, thì nước này là một trong những nước nghèo nhất trên thế giới. Các nhân viên viện trợ, đặc biệt là từ các nước phương Tây, luôn luôn yêu mến Afghanistan, nơi có người dân rất hiếu khách và nồng hậu, cảnh quan ngoạn mục và sự quyến rũ của các nền văn hóa cổ đại bao gồm Hy Lạp, Phật giáo và Hồi giáo.

Cũng như nhiều quốc gia miền núi phụ thuộc vào thương mại hoặc nông nghiệp tự cung tự cấp, Afghanistan cực kỳ dễ bị tổn thương bởi các tác động cực đoan của thời tiết thường xuyên hạn hán và các sự kiện chính trị ở các vùng đất lân cận.

Chiến tranh đã thay đổi mọi thứ. Cuộc chiến chống lại sự chiếm đóng của Liên Xô và chiến thuật thiêu đốt được cả hai bên, đặc biệt là Moscow theo đuổi, đã tàn phá nền nông nghiệp Afghanistan trong những năm 1980.

Năm triệu người Afghanistan chạy trốn khỏi các cuộc giao tranh, và các hệ thống thủy lợi không được bảo trì và quản lý. Những đứa trẻ lưu vong không bao giờ được đào tạo về các kỹ thuật nông nghiệp đã duy trì đất nước của họ trong nhiều thế hệ.

Văn hóa bạo lực (văn hóa súng)

Theo BBC, một nền văn hóa súng, khởi phát bởi cuộc kháng chiến chống lại sự chiếm đóng của Liên Xô do phương Tây và Ả Rập Xê-út hậu thuẫn, đã thay thế nhu cầu của những người đàn ông trẻ tuổi học cách làm việc để kiếm sống, làm trang trại hoặc điều hành một cửa hàng, thành lập doanh nghiệp hoặc làm kinh tế.

Theo nhiều cách, các cơ quan viện trợ đã vô tình làm trầm trọng thêm điều này chỉ bằng cách thực hiện công việc của họ. Việc thiết lập các dự án cơ sở hạ tầng, sử dụng các chuyên gia nước ngoài, làm công việc của chính phủ và dân chúng có thể có ý nghĩa kinh tế tốt trong một nền kinh tế kém phát triển và bị chiến tranh tàn phá. Tuy nhiên, theo một cách nào đó, họ làm trầm trọng thêm tác động của chiến tranh và văn hóa súng bằng cách tạo ra một giới chủ lưu không có trách nhiệm.

Cuộc khủng hoảng hiện tại sẽ đòi hỏi tất cả những gì mà các cơ quan Liên Hợp Quốc có thể làm để ngăn cản tác động của một cuộc chiến khác bên trong Afghanistan, để không dẫn đến kết cục hủy diệt con người và phá hủy tương lai của thế hệ trẻ em Afghanistan.

Nguyên Hương



BÀI CHỌN LỌC

Afghanistan: 3,2 triệu trẻ em dưới 5 tuổi suy dinh dưỡng cấp tính, 1 triệu có nguy cơ tử vong