Chuyên gia: Những hậu quả khôn lường của 'Chính sách Một Trung Quốc'

Giúp NTDVN sửa lỗi

Vào ngày 10/8, Đại sứ Trung Quốc tại Úc, Tiêu Thiên tuyên bố rằng chuyến thăm của Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ, Nancy Pelosi đến Đài Loan đã vi phạm "Chính sách Một Trung Quốc", đồng thời khẳng định rằng Trung Quốc sẵn sàng thỏa hiệp về các vấn đề kinh tế và thương mại với tất cả các quốc gia, trừ quốc đảo Đài Loan. Chính sách này được cho là gây ra những hậu quả khôn lường đối với hòn đảo.

​​Vào ngày 10/8, Đại sứ Trung Quốc tại Úc, Tiêu Thiên, đã sử dụng cơ hội phát biểu trước Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia ở Canberra để than phiền về mối quan hệ mong manh giữa Úc và Trung Quốc, cùng các bình luận về chính sách Đài Loan của Úc. Theo bất kỳ tiêu chuẩn nào, các ý kiến ​​của đại sứ là nghiêm túc và không khoan nhượng.

Đối với Bắc Kinh, Đài Loan chỉ đơn giản là một tỉnh "nổi loạn" cần được thống nhất với đại lục. Nhưng ý kiến ​​đáng ngại nhất của vị đại sứ liên quan đến quan điểm của ông rằng, sau khi thống nhất, người dân Đài Loan có thể phải trải qua một quá trình "cải tạo" để có được sự hiểu biết “đúng đắn” về Trung Quốc. Ông cũng coi các cuộc tập trận quân sự chưa từng có gần đây xung quanh Đài Loan là biểu hiện chính đáng của một chính phủ có chủ quyền.

Tuy nhiên, trong phần bình luận của mình, vị đại sứ đã mô tả chính xác “Chính sách Một Trung Quốc” của Úc. Ông cho biết chính sách này đã được các chính phủ Úc cam kết trong 5 thập kỷ qua và kêu gọi chính phủ đương thời cũng làm như vậy.

Nhưng những gì chúng ta thấy bây giờ là những hậu quả đáng tiếc của việc nhận thức sai lầm về “Chính sách Một Trung Quốc”. Nó đề cập đến một thông cáo chung giữa Mỹ và Trung Quốc năm 1972, thừa nhận rằng “tất cả người Trung Quốc ở hai bên eo biển Đài Loan đều duy trì ở đó, trừ chính sách một Trung Quốc và Đài Loan là một phần của Trung Quốc” và “không thách thức lập trường đó”.

Như thông cáo cho biết, Đài Loan (còn được gọi là Trung Hoa Dân Quốc) và Trung Quốc đều đồng ý với chính sách này vì mỗi bên dự kiến ​​sẽ tiếp quản bên kia vào thời điểm thích hợp.

Trong bài phát biểu của mình, Đại sứ Trung Quốc cũng ví Đài Loan như Tasmania để biện minh cho hành động của Trung Quốc đối với Đài Loan. Nhưng Tasmania đã tự nguyện gia nhập Khối thịnh vượng chung Úc vào năm 1901, không giống như Đài Loan, vốn không bị Trung Quốc cai trị ít nhất kể từ năm 1895.

Chính sách xoa dịu

ĐCSTQ hiện dựa vào “Chính sách Một Trung Quốc", bị Đài Loan từ bỏ vào năm 1992, để tìm kiếm kế hoạch tiếp quản Đài Loan, một cách hòa bình hoặc quân sự.

Chính sách này cũng được chính phủ Whitlam chấp nhận vào năm 1972, theo đó Úc chấp nhận ĐCSTQ là cơ quan cầm quyền duy nhất để duy trì quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên, Úc (cũng như Hoa Kỳ) vẫn giữ quan hệ không chính thức với Đài Loan để thúc đẩy thương mại song phương và phát triển các liên kết kinh tế và văn hóa.

Với lợi ích của nhận thức muộn màng, có thể dễ dàng nhận thấy rằng “Chính sách Một Trung Quốc”, ban đầu được sử dụng như một chính sách xoa dịu, đã góp phần vào tình hình bất ổn và nguy hiểm hiện đang diễn ra ở Nam Thái Bình Dương. Tình trạng này là kết quả của việc phương Tây kể từ đầu những năm 1970 đã không sẵn lòng đứng về nguyên tắc, cụ thể là đứng lên cho quyền tự quyết, dân chủ và nhân quyền.

Chính sách này là một ví dụ nghiêm trọng về sự tự lừa dối, dựa trên ý tưởng rằng các nguyên tắc không liên quan trong giới chính trị và việc thực hiện chính sách sẽ mang lại lợi ích kinh tế hữu hình và tạo ra xuất khẩu có lãi trên thị trường.

Đài Loan hiện chỉ được 15 quốc gia nhỏ công nhận là một quốc gia độc lập. Điều thú vị là bốn trong số 15 quốc gia này gồm Quần đảo Marshall, Nauru, Palau và Tuvalu, nằm ở Nam Thái Bình Dương. Do đó, việc ĐCSTQ quyết tâm gây ảnh hưởng đến khu vực này là một nỗ lực nhằm 'tách rời' họ khỏi Đài Loan, từ đó cô lập hòn đảo.

Đã đến lúc ngừng công nhận Chính sách Một Trung Quốc?

Do đó, Bắc Kinh đang vũ khí hóa các nỗ lực ngoại giao nhằm lật đổ các nước dân chủ ở khu vực Nam-Thái Bình Dương. Ông Jim Molan, một thượng nghị sĩ Úc, thảo luận về mối đe dọa do Trung Quốc gây ra trong cuốn sách mới của mình "Danger on our Doorstep—Could Australia Go to War With China?" (tạm dịch "Nguy hiểm ngay trước mắt - Liệu Úc có tiến tới chiến tranh với Trung Quốc?).

Cựu Thủ tướng Tony Abbott đồng ý với kết luận của ông Molan, đặt câu hỏi: “Nhưng nếu dừng toàn bộ những công việc đang làm sẽ khiến chúng ta suy yếu và kẻ thù tiềm tàng của chúng ta sẽ mạnh hơn. Ông nhấn mạnh rằng, cần cắt giảm 43% lượng khí thải trong tám năm vậy mà nhà sản xuất lớn nhất thế giới không làm như vậy. Bên cạnh đó, họ tuyên truyền một câu chuyện về 'cuộc xâm lược' làm mất đi sự tự tin và tính hợp pháp của chúng ta trong khi Trung Quốc biện minh cho sự vênh váo của mình là chấm dứt 'thế kỷ nhục nhã?'.

Khi “Chính sách Một Trung Quốc” được phát triển, thế giới đã hiểu được ý định của ĐCSTQ: chiếm đóng Tây Tạng từ năm 1949 đến năm 1951, Đại nhảy vọt, Cách mạng Văn hóa và vi phạm nhân quyền — tất cả đều là đã hiển nhiên tại thời điểm đó.

Thay vào đó, nếu phương Tây chỉ đơn giản nhận ra thực tế là có hai quốc gia Trung Quốc, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Trung Hoa Dân Quốc, thì giờ đây Bắc Kinh sẽ khó khăn hơn rất nhiều để vận động cơ bắp quân sự của mình.

Đến nay, một Đài Loan độc lập đã được công nhận chắc chắn là một quốc gia dân chủ, độc lập thực sự, khiến Bắc Kinh khó có thể tuyên bố đảo quốc này là một tỉnh nổi loạn.

Ông Kevin Andrews, người gần đây trở về sau chuyến thăm Đài Loan, đã tóm tắt ngắn gọn về cuộc khủng hoảng hiện tại trong một bài báo gần đây được đăng trên tờ The Spectator: “Kiểu đe dọa quân sự tiếp tục, có chủ ý nâng cao, đặc biệt là việc phóng tên lửa nguy hiểm vào một số phương tiện giao thông đông đúc nhất các hành lang trên thế giới, là vô trách nhiệm, đối với cả Đài Loan và toàn thể cộng đồng quốc tế. Điều này… tạo ra căng thẳng leo thang ở khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương, vì một phần trong đó an toàn giao thông hàng không và hàng hải, cũng như hoạt động bình thường của thương mại quốc tế, đều đang bị đe dọa chưa từng có”.

Áp lực và đe dọa từ Bắc Kinh không thể ngăn cản Úc (và Hoa Kỳ) công nhận Đài Loan là một quốc gia độc lập và đưa “Chính sách Một Trung Quốc” vào thùng rác của lịch sử.

Quan điểm được trình bày trong bài viết này là ý kiến ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của NTDVN.

Huyền Anh

Theo The Epoch Times

Bạn bình luận gì về tin này?



BÀI CHỌN LỌC

Chuyên gia: Những hậu quả khôn lường của 'Chính sách Một Trung Quốc'