Tại sao The Epoch Times thường xuyên đưa tin về Pháp Luân Công?

Giúp NTDVN sửa lỗi

Hôm 20/7 đánh dấu kỷ niệm 24 năm cuộc đàn áp môn tu luyện tinh thần Pháp Luân Công. Vào ngày 20/7/1999, lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lúc bấy giờ là Giang Trạch Dân đã phát động một cuộc bức hại tàn khốc đối với nhóm những người thiền định ôn hòa này.

Nếu quý vị là độc giả thường xuyên của The Epoch Times, quý vị sẽ nhận thấy rằng chúng tôi thường xuyên đưa tin về câu chuyện này, trong khi nhiều phương tiện truyền thông khác hầu như phớt lờ. Đó là bởi vì chúng tôi hiểu tầm quan trọng của việc này.

Câu chuyện về Pháp Luân Công có ý nghĩa quan trọng không chỉ vì số lượng nạn nhân khổng lồ - ước tính có khoảng 70 triệu đến 100 triệu người đã phải chịu những hình thức bức hại tàn bạo nhất, bao gồm tra tấn và cưỡng bức thu hoạch nội tạng, trong đó nội tạng của nạn nhân bị cưỡng bức lấy đi, thường là khi họ vẫn còn sống.

Việc The Epoch Times đưa tin còn quan trọng bởi vì giống như các chiến dịch đàn áp tôn giáo khác trong lịch sử, đây là cuộc chiến giữa thiện và ác, một cuộc chiến mà cuối cùng mọi người đều phải chọn một bên.

Sự khác biệt giữa hai bên không thể rõ ràng hơn. Một bên là những người sống theo nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn, hướng thiện trong cuộc sống và nâng cao phẩm chất đạo đức của mình. Họ là một nhóm người, trong nhiều thập kỷ, vẫn bình yên và dũng cảm khi đối mặt với nghịch cảnh lớn.

Mặt khác, có một ĐCSTQ cai trị bằng quyền lực tuyệt đối và sẽ không từ thủ đoạn nào để duy trì và mở rộng quyền lực của mình.

Trong khi các học viên Pháp Luân Công cả trong và ngoài Trung Quốc đã sử dụng các phương thức ôn hòa để làm sáng tỏ sự thật về cuộc bức hại và phơi bày bản chất thực sự của ĐCSTQ, thì chế độ này đã sử dụng bộ máy giám sát và an ninh toàn trị ngày càng mở rộng của mình để chống lại họ.

Các học viên Pháp Luân Công đã khuyến khích người khác trở thành người tốt hơn và phát triển các phương pháp mới, chẳng hạn như phong trào “Thoái ĐCSTQ”, để nêu lên bản chất tà ác của ĐCSTQ. Họ đã giúp hơn 415 triệu người Trung Quốc thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của đảng này.

Các học viên Pháp Luân Công cũng tìm cách khôi phục và quảng bá văn hóa truyền thống thông qua các buổi biểu diễn độc nhất vô nhị của Đoàn Nghệ thuật Biểu diễn Shen Yun, hiện đang biểu diễn ở khoảng 150 thành phố trên toàn cầu mỗi năm.

Trong khi đó, ĐCSTQ đã sử dụng quyền lực của mình để phát động các chiến dịch chính trị như “Đại nhảy vọt”, “phong trào chống cánh hữu” và “Đại Cách mạng Văn hóa Vô sản” nhằm phá bỏ văn hóa truyền thống và củng cố quyền lực của nó trong suốt tiến trình lịch sử.

Khi bức hại Pháp Luân Công, ĐCSTQ đã gài bẫy toàn bộ Trung Quốc, buộc tất cả mọi người - từ giới thượng lưu, cho đến giới văn phòng, học sinh - phải cam kết chống lại môn tập luyện tinh thần này. ĐCSTQ cũng đã sử dụng các thủ đoạn chống lại Pháp Luân Công để nhắm mục tiêu vào các nhóm khác. ĐCSTQ sử dụng công nghệ giám sát và kiểm duyệt kỹ thuật số như “Khiên vàng” (Golden Shield) để chống lại tất cả công dân của mình.

Bằng cách huy động toàn bộ bộ máy nhà nước để bức hại Pháp Luân Công, ĐCSTQ cũng đã ném Trung Quốc xuống vực thẳm đạo đức, lôi kéo một bộ phận đáng kể người dân trong xã hội Trung Quốc nhúng tay vào cuộc đàn áp. Hơn nữa, bằng cách phát động cuộc chiến chống lại cái thiện và cái tốt, ĐCSTQ ngày càng thúc đẩy những hành vi suy đồi và vô đạo đức.

Sự hung hăng của ĐCSTQ vẫn chưa kết thúc ở ranh giới của chính nó. Chế độ này đang ráo riết xuất khẩu mô hình kỹ trị toàn trị vô đạo đức này ra khắp thế giới. Nó đã sử dụng sức mạnh chính trị và kinh tế của mình để lôi kéo các quốc gia khác gia nhập quỹ đạo của nó.

Cuộc bức hại Pháp Luân Công là vấn đề chính trong quan hệ Mỹ - Trung trong hai thập kỷ qua. Trong khi ĐCSTQ từ trước đến nay luôn khẳng định Pháp Luân Công là một chủ đề cấm kỵ, chỉ được thảo luận riêng tư, thì Hoa Kỳ ngày càng có lập trường cứng rắn hơn đối với ĐCSTQ về cuộc bức hại này.

ĐCSTQ đã sử dụng nhiều biện pháp khuyến khích và cản trở để thuyết phục các tổ chức truyền thông, tập đoàn và chính phủ trên toàn thế giới ngoảnh mặt làm ngơ trong khi nó tiếp tục bức hại Pháp Luân Công.

Và khi thế giới tránh đối mặt với nỗi kinh hoàng này, chất độc của ĐCSTQ đã ngấm sâu.

Mục tiêu dai dẳng của ĐCSTQ là tiêu diệt lương tâm con người và "giải phóng toàn thể nhân loại". Những âm mưu của ĐCSTQ chính là căn nguyên gây ra phần lớn tệ nạn và hỗn loạn hiện nay trên thế giới. Để giải quyết những vấn đề này, điều quan trọng là mọi người trên khắp thế giới phải nhận ra mưu đồ của ĐCSTQ.

Có rất nhiều ví dụ gần đây, chẳng hạn như nỗ lực của ĐCSTQ nhằm lật đổ các thể chế của Hoa Kỳ, tuồn fentanyl chết người vào nước Mỹ và tạo điều kiện cho sự lây lan toàn cầu của đại dịch COVID-19 bằng cách che đậy sự bùng phát của nó. Ngoài những ví dụ này, ảnh hưởng của ĐCSTQ có thể được tìm thấy đằng sau hầu hết các chế độ độc tài và các nhóm khủng bố đang hoạt động trên thế giới hiện nay.

Trong khi thế giới đã nhận thức rõ hơn về những mối lo ngại của ĐCSTQ trong những năm gần đây, thì các học viên Pháp Luân Công đã đi đầu trong việc phơi bày chúng trong nhiều thập kỷ. Nếu tất cả các quốc gia trên thế giới có thể nhận thức và tích cực phản đối ĐCSTQ một cách rõ ràng như các học viên Pháp Luân Công đã làm, thì thế giới sẽ có một diện mạo hoàn toàn khác.

Tình huống này buộc mọi người phải lựa chọn: đứng về phía cái thiện và cái tốt, hay đứng về phía ĐCSTQ.

Vì vậy, trong khi nhiều phương tiện truyền thông khác giữ im lặng, The Epoch Times sẽ luôn đi đầu và là trung tâm trong việc đưa tin về cuộc bức hại Pháp Luân Công. Đây là điều mà chúng tôi coi là một trong những chủ đề quan trọng nhất chưa được đưa tin toàn diện trong thời đại của chúng ta.

Theo The Epoch Times

Lam Giang biên dịch



BÀI CHỌN LỌC

Tại sao The Epoch Times thường xuyên đưa tin về Pháp Luân Công?