Đại Đạo trị quốc (Phần 14): Thuật của Pháp gia

Giúp NTDVN sửa lỗi

Muốn lý giải về nguồn gốc sự tà ác của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, hãy tìm trong tư tưởng Pháp Gia

Xem lại:
Đại Đạo trị quốc (Phần 13): Pháp gia trị quốc
Đại Đạo trị quốc (Phần 15): Nguồn của Đạo đức

Như phần trước đã bàn, mục tiêu của Pháp gia là lấy nhân pháp thay cho Thiên Đạo, từ đó kiến lập một xã hội ma tính lấy người thay Trời. Mà việc đó nhất định phải dựa vào lực lượng của "Thế”, từ đó có được cường lực chấp hành, đồng thời làm nhân pháp trở thành chuẩn tắc duy nhất của thiên hạ, cho nên ắt phải làm tất cả quyền thế trong thiên hạ tập trung vào tay quân vương, hợp nhất quân vương và nhân pháp.

Hàn Phi nói: "Lấy cây gỗ dài một xích, đặt trên đỉnh núi cao, thì có thể cúi xuống thấy vực sâu ngàn trượng, đây không phải là do cây gỗ cao, mà do đặt nó ở vị trí cao. Vua Kiệt làm Thiên tử, có thể khống chế thiên hạ, chẳng phải do ông ta hiền năng, mà là do ông ta có quyền thế lớn. Vật nặng ngàn cân nhờ có thuyền nên nổi, nhưng vài đồng tiền nhẹ không có thuyền nên chìm xuống đáy, đó không phải do trọng lượng của vật, mà nguyên do là ở lực nâng. Cho nên vật thấp lùn có thể nhìn từ trên cao, là dựa vào vị trí đứng của nó; kẻ tiểu nhân có thế chế phục người hiền năng, là dựa vào quyền thế của nó.

Rồng bay trong mây, rắn lượn trong sương, là dựa vào cái thế của mây mù, nếu mây mù tiêu tan, thì rồng, rắn bay lượn kia có khác gì con giun đất. Khi vua Nghiêu còn là thường dân, quản lý chẳng nổi ba người; thế mà Hạ Kiệt sau khi lên Thiên tử, có thể làm loạn cả thiên hạ. Thế nên ta từ đó mà thấy rõ, việc trị lý quốc gia chỉ cần dựa vào quyền thế, chứ không cần dựa vào hiền đức và trí huệ.”

Phụ mẫu nuôi dưỡng con cái, mong chúng bình an thuận lợi, tránh xa tội lỗi. Nhưng quân chủ đối với chúng dân thì khác, khi nguy nan muốn hy sinh chiến đấu, lúc an bình thì ra sức cấy cày. Quân chủ đối với chúng dân không có lòng nhân ái, yêu cầu chúng dân dốc lực vì mình, quân vương hiểu rõ điều này, nên vứt bỏ nhân ái, gia tăng khốc hình nghiêm khắc.

Trăm họ đều bị quyền thế khuất phục, rất ít người được cảm hóa bởi nhân nghĩa.

Pháp gia là phản Đạo Đức, phản nhân tính, nó phải dựa vào cường quyền bạo lực, phải dựa vào thế lực mà đạt địa vị, đây là cơ sở và bảo chứng của Pháp gia. Pháp gia muốn nhân pháp và quân chủ hợp nhất, thành chuẩn tắc duy nhất của thiên hạ, để thay thế Thiên Đạo, cho nên quyền thế phải được tập trung trong tay quân chủ, không cho phép tồn tại kẻ thứ hai nắm quyền, nhằm bảo chứng nhân pháp là tuyệt đối và duy nhất.

Pháp gia là phản Đạo Đức, phản nhân tính, nó phải dựa vào cường quyền bạo lực, phải dựa vào thế lực mà đạt địa vị, đây là cơ sở và bảo chứng của Pháp gia. (Ảnh: tổng hợp)

Hàn Phi nói: “Đạo không tương đồng với thiên địa vạn vật khi sinh ra, có trọng lượng không như nhau, quân chủ không tương đồng với chúng thần. Đạo là độc nhất vô nhị, nên gọi là ‘Nhất’, quân chủ theo Đạo nên cũng phải là độc nhất vô nhị.

Phải luôn luôn kéo căng dây cung, đề phòng trong ổ xuất hiện con gà trống thứ hai, nếu không sẽ phải tranh đấu không ngừng. Quân chủ phải độc đoán chuyên quyền, thì mới lên được ngôi quân chủ.”

Vậy nó dựa vào thủ đoạn nào để tập trung toàn bộ quyền thế trong thiên hạ vào tay quân chủ?

Đầu tiên là thông qua trò chơi quyền thuật mà khống chế bề tôi, làm bề tôi tuyệt đối phục tùng.

Hàn Phi nói: “Làm quân chủ, cần phải thường như cắt tỉa cây mà chỉnh trị bề tôi, không để cành lá phát triển đến xum xuê. Cành lá xum xuê, sẽ che khuất phủ quan, nhà riêng đầy của cải, công khố sẽ rỗng không, quân chủ sẽ bị che mắt. Thường cắt tỉa, làm cho cành không mọc dài, cành mà mọc dài, sẽ đe dọa địa vị quân chủ. Thường chặt cành cắt lá, không để cành to gốc nhỏ, cành to mà gốc nhỏ thì chịu không nổi trận gió Xuân, sẽ tổn hại đến tận lõi của cây.”

Lại nói: “Quân chủ không cần hiển lộ nguyện vọng và ý đồ, vì sau khi lộ ra, thì bề tôi sẽ có biện pháp giấu giếm, ngụy trang, sẽ không thấy được bộ mặt thật của họ. Quân chủ không thể hiện yêu ghét của mình, thì bề tôi mới triển hiện thực chất. Cho nên, quân chủ có trí huệ cũng không cần dùng để suy xét, cứ mặc vạn vật tự tìm về vị trí thực của mình; có năng lực cũng không làm, để quan sát năng lực của bề tôi; có dũng cũng không thể hiện ra, để bề tôi phát huy đầy đủ võ dũng của họ. Do vậy, quân chủ không sử dụng trí huệ mà vẫn tỏ tường, không phát huy năng lực mà vẫn có công trạng, không biểu hiện dũng lực mà vẫn có vũ lực cường đại… cho nên mới nói, việc gì quân chủ cũng không thể hiện ra, giống như mình không ở vị trí quân chủ, quân chủ thần bí khôn lường, bề tôi không thể nhìn thấu. Quân chủ ở trên chẳng biểu hiện gì, nhưng quần thần bên dưới tim đập chân run.

Thiên Đạo ẩn tàng không thể hiện, nếu như quân chủ thần bí khó lường, làm thuộc hạ không dò ra được, thì cũng giống Thiên Đạo cao vợi bên trên. Quân chủ không thể hiện bất kể thứ gì, thì mới có thể trong ám muội mà quan sát lỗi lầm của bề tôi. Mới thấy được cái nhìn ngoài không thấy, nghe được điều lúc thường không nghe, biết rõ mà làm như không biết. Quân chủ sau khi biết rõ ngôn luận chủ trương của bề tôi, không chỉnh sửa họ, dùng chính hành vi của họ để quan sát đánh giá, mỗi chức quan chỉ có một người, chỉ cần không cho họ tương thông, thì tất cả sự tình đều bộc lộ hết. Quân chủ che đậy hành vi, ẩn giấu ý đồ, bề tôi không thể dò ra; Không hiển thị trí huệ, không bộc lộ tài năng, khiến bề tôi không thể dự đoán được.

Khi quân chủ nghe ngôn luận chủ trương, nên giống như kẻ say rượu, mơ mơ hồ hồ. Để quần thần bàn tán, ta không mở miệng trước, quần thần càng say sưa bàn luận, ta càng làm như mơ hồ, làm cho họ tự tranh luận với nhau, phân tích mổ xẻ, ta từ đó mà nhìn rõ, hiểu rõ họ…

Quân chủ nếu biểu hiện ra yêu ghét của mình, có thể khơi ra oán hận. Cho nên cần ẩn tàng yêu ghét, không biểu hiện bất kể gì ra bên ngoài. Quân chủ không cùng làm việc với thần dân, thì thần dân mới tôn kính quân chủ; quân chủ không bàn nghị sự với thần dân, để họ tự làm. Quân chủ đóng cửa chặt, ngồi trong nhà quan sát bên ngoài, tất cả gần trong gang tấc, đều ở trước mắt. Cần thưởng thì thưởng, cần phạt thì phạt, căn cứ vào hành vi của họ mà xử trí tương ứng. Nếu quân chủ không thể thần bí khó lường, thì thuộc hạ có thể mượn cớ lợi dụng.”

Hàn Phi để quân chủ cố ý biểu hiện thần bí khó lường, mục đích là đẩy quân chủ lên đài cao của Thần, để thay thế "Trời”, sau đó thông qua nhân pháp mà hợp nhất, làm nhân pháp cuối cùng thay thế Thiên Đạo.

Hàn Phi nói: “Quân chủ anh minh dùng thủ đoạn khống chế thuộc hạ, không ngoài hai loại này. Hai loại thủ đoạn này là "Hình"và "Đức”. Thế nào là Hình, Đức? Quyền lực giết chóc trừng phạt gọi là "Hình”, quyền lực ban thưởng gọi là"Đức”. Bề tôi đều sợ trừng phạt mà tham thụ thưởng, cho nên quân chủ chỉ cần nắm vững hai thủ đoạn này, thì khống chế chắc được thuộc hạ. Nhưng gian thần có thể lợi dụng quyền lực trong tay quân chủ để sát phạt những người không ưa, và ban thưởng cho kẻ cùng phe phái. Như vậy, đại quyền thi hành Hình, Đức sẽ rơi vào tay bề tôi, chúng dân sẽ sợ bề tôi mà coi thường quân chủ, sẽ quy thuộc bề tôi mà xa rời quân chủ. Đây là tai họa do quân chủ mất đi đại quyền thi hành hình đức.

Như nay quân chủ ở thế chế ước thiên hạ, bao quát toàn bộ quốc gia, nắm hai đại quyền trọng thưởng, nghiêm phạt, chỉ cần dựa chút thủ đoạn pháp luật, thì cho dù loạn thần như Điền Thường, Tử Hãn cũng không dám không thành thực, hà tất phải đi tìm người thành thực, không lừa dối?”

Như nay quân chủ ở thế chế ước thiên hạ, bao quát toàn bộ quốc gia, nắm hai đại quyền trọng thưởng, nghiêm phạt, chỉ cần dựa chút thủ đoạn pháp luật, thì cho dù loạn thần như Điền Thường, Tử Hãn cũng không dám không thành thực (Ảnh: tổng hợp)

Phần trên đã bàn, “dục vọng" và “sợ hãi" là khuyết hãm lớn nhất của nhân tính, Hàn Phi để quân chủ thông qua "Hình phạt" và "Ban thưởng" hai thủ đoạn lớn này thao khống nhân tính, khống chế hoàn toàn thần dân, biến thiên hạ bách tính thành con rối mà tùy ý thao khống.

Nhưng Đạo Đức lại là khắc tinh của nhân tính khuyết hãm, chỉ cần nhân loại vẫn kiên thủ Đạo Đức trong tâm, thì sẽ khắc chế hai loại khuyết hãm này, kiên thủ Thiên Đạo làm hạch tâm, không lấy nhân pháp làm tiêu chuẩn, không làm con rối để pháp gia thao khống. Do đó, pháp gia trước tiên phải  hủy đi Đạo Đức của nhân loại.

Hàn Phi nói: “Như Dự Nhượng, Bá Di, Thúc Tề đạo đức hiền nhân vậy, không sợ khốc hình, chẳng màng lợi ích,  những hình phạt chẳng thể chế ước họ, ban thưởng cũng không dẫn dụ nổi họ. Người như vậy là người vô dụng. Là người mà ta coi khinh vứt bỏ, nhưng lại là người mà quân chủ đương thời ca tụng tìm cầu.

Như Hứa Do, Tục Nha, Tấn Bá Dương, Tần Điên Hiệt, Vệ Kiều Như, Hồ Bất Kê, Trọng Minh, Đổng Bất Thức, Biện Tùy, Vụ Quang, Bá Di, Thúc Tề, mười hai người này đều là thấy lợi bất động tâm, lâm nguy không sợ hãi. Có cho cả thiên hạ họ cũng chẳng màng, không vì năm đấu gạo mà khom lưng.

Người thấy lợi chẳng màng, quân chủ ban thưởng hậu hĩnh, cũng không động tâm; Người lâm nguy không sợ hãi, dù quân chủ dùng khốc hình, cũng không khuất phục nổi. Đây là những người mà quốc gia không cách nào quản chế… Người như vậy, thánh vương cổ đại đều không thần phục được họ, thời thế ngày nay, cần họ làm gì?

Quan Long Phùng, Tỉ Can, Lý Lương, Tiết Trị, Thân Tư, Ngũ Tử Tư, sáu người này, đều dựa vào tranh biện hoặc cực lực can gián quân vương… vứt bỏ sinh mệnh mà can gián, cho dù cửa nhà tan nát, đao chặt ngang thân, cũng không hề sợ hãi. Bề tôi như vậy, cổ đại thánh vương đều không dung nhẫn nổi, thời thế bây giờ, sao có thể dùng họ đây?”

Hàn Phi còn nói: “Thiết lập danh hiệu, bản chất là dùng để biểu thị sự tôn quý, mà nay có kẻ coi thường danh vị và quyền thế, thế nhân tán dương họ là cao thượng.

Thiết lập danh vị đẳng cấp, thực ra là dùng để phân ra quý tiện, nhưng lại ngạo mạn không cầu tước vị, thế nhân lại xưng tụng là hiền minh. Uy nhiếp và lợi dụ thực chất là dùng để thi hành mệnh lệnh, nhưng đối với những người coi thường những thứ đó, thế tục lại ngợi ca trang trọng. Pháp lệnh là dùng trị lý quốc gia, nhưng đối với những người không tuân tòng pháp lệnh mà chỉ theo ý mình, thế tục lại xưng tán họ trung thành. Quan tước là dùng để khuyến khích chúng dân, nhưng đối với những người truy cầu danh dự mà chẳng muốn làm quan, thế nhân lại ca ngợi họ là tiết khí… Dân chúng đối với truy cầu thanh danh còn coi trọng hơn là truy cầu lợi ích, như vậy, những nhân sĩ đó, cho dù lâm cảnh cơ hàn cực khổ, thà ẩn cư thâm sơn mà giữ được tiếng thơm. Điều đó đều là do quân chủ đã mất đi nguyên tắc trị quốc, mà tạo thành nguyên nhân không thể trị lý thiên hạ.

Không tiếp thu lời của quân chủ, được gọi là chính trực. Không nhận ban thưởng của quân chủ, được gọi là thanh liêm. Không nghe mệnh lệnh, được gọi là dũng cảm. Thanh tâm quả dục, khoan dung nhân ái, hành thiện thi đức, được xưng tụng là nhân nghĩa. Tự lập ra học phái, được gọi là thầy trò đồng Đạo. Nhàn tĩnh an cư được gọi là người có tư tưởng… thần dân bị nhiễm những phong cách này tới một mức nào đó thì bên trong sẽ loạn dân chúng, bên ngoài thì bất lợi cho quốc gia.”

Hàn Phi còn nói: “Người thiên hạ đều cho là cách làm của vua Nghiêu, Thuấn là đúng mà học theo, do vậy mới sinh ra giết quân chủ, ngỗ nghịch phụ mẫu. Nghiêu, Thuấn, Thương, Vũ, đã vi phạm chuẩn tắc quân thần, nhiễu loạn giáo hóa của hậu thế.

Nghiêu tự cho là thánh minh, nhưng ông lại cho thần dân của mình là Thuấn làm Hoàng Đế; Thuấn tự cho là hiền đức, nhưng ông ta lại tiếp nhận vị trí quân chủ. Thương Thang, Chu Vũ Vương tự cho là nhân nghĩa, nhưng lại giết quân chủ của mình. Đây là do những người tự cho là anh minh quân chủ thường giao phó quyền lực của mình, là nguyên nhân mà những bề tôi tự cho là hiền năng thường chiếm đoạt quyền lực. Cho nên dẫn đến nay, con trai chiếm đoạt gia tài của cha mẹ, bề tôi chiếm đoạt chính quyền của quân chủ. Cha mẹ đem gia nghiệp truyền lại cho con, quân chủ đem chính quyền nhượng cấp cho thần dân, đây tuyệt không phải là biện pháp dùng để giáo hóa danh vị trong thiên hạ.”

Hàn Phi đem vua Nghiêu, Thuấn chí công vô tư mà nhường thiên hạ, nói thành làm loạn Đạo quân thần; mang Thương Thang lật đổ Hạ Kiệt bạo tàn, Chu Vũ lật đổ Thương Trụ vô Đạo, nói thành phản loạn bề trên, loạn thần tặc tử, loạn thiên hạ giáo hóa. Ông ta cho là quân chủ vô luận hoang dâm vô đạo như thế nào, cho dù có giết sạch thiên hạ bách tính, thần dân cũng tuyệt không thể phản loạn, phải chấp nhận ngang trái, cam chịu bị hại. Đây chính là đưa quân chủ thành tiêu chuẩn tuyệt đối, dùng người thay thế Trời, từ đó hủy đi tín ngưỡng của bách tính đối với Thiên Địa Thần Linh, để nhân pháp thay cho Thiên Đạo, đạt mục đích hủy diệt xã hội nhân loại.

Vua Thuấn từ khi còn nhỏ dù bị người thân đối xử tệ bạc, nhưng vẫn một lòng tận hiếu. (Ảnh: Miền công cộng)

Hàn Phi nói: “Thuấn bất nhân bất nghĩa bất trung bất hiếu, lưu đày cha mẹ, sát hại em trai, hạ quân chủ xuống làm bề tôi, đối đãi với mẹ như người hầu, với con gái quân chủ như vợ.’

Ở đây, trừ việc vua Nghiêu gả hai con gái cho Thuấn ra, còn lại đều là Hàn Phi điên đảo trắng đen, bịa đặt vu hãm. Bề dày đen tối của ĐCSTQ có lẽ cũng bắt nguồn từ đây.

Từ những điều trên có thể thấy rõ, Hàn Phi thông qua nhận thức cực đoan, cường điệu chỗ cô lập phiến diện, để đạt mục đích làm điên đảo trắng đen, lẫn lộn thị phi, để phá hoại Đạo Đức quan của nhân loại, hủy đi điểm cân bằng Đạo Đức - lấy Thiên Đạo làm hạch tâm của nhân loại, từ đó mang nhân pháp kiến lập thành điểm cân bằng mới, trở thành tiêu chuẩn thị phi thiện ác mới, nhằm thay thế Thiên Đạo.

Hàn Phi nói: “Thầy thuốc thạo việc hút máu mủ ở vết thương người bệnh, miệng ngậm máu tanh, không phải do tình thân cốt nhục, mà là do lợi ích mà làm. Thợ xe chế tạo xe tốt, hy vọng người ta phú quý có tiền mà mua; thợ đóng quan tài xong, hy vọng có người nhanh chết. Chẳng phải do thợ xe nhân từ, thợ hòm độc ác, mà là người ta không phú quý, xe bán cho ai; người khác không chết, ai mua quan tài.”

Hàn Phi gọt bỏ tất cả những nhân tố Đạo Đức, còn lại trong mắt ông ta chỉ là lợi dục. Thầy thuốc hút vết thương, miệng vương máu bẩn, nếu không có tác dụng của Đạo Đức, của Y Đức, ai dám làm vậy? Hãy nhìn vào bệnh viện ở Trung Quốc ngày nay thì biết.

Pháp gia hợp nhất nhân pháp và quân vương, đẩy quân chủ lên vị trí của Thần, có quyền thế tuyệt đối quản chế tất cả, để thay thế Thiên Đạo. Cần biết rõ, quân chủ là người, không phải là Thần, nhân pháp là do người chế định, tuyệt không phải là chân lý khách quan. Quân vương có thể do tư dục mà tùy ý cải biến nhân pháp, có thể tùy ý biến bách tính thành vật nuôi, đem nhân gian biến thành Địa Ngục.

Vứt bỏ Đạo Đức xong, Pháp gia thông qua khống chế hoàn toàn dục vọng và sợ hãi của nhân loại mà khống chế chắc từng cá nhân, làm nhân pháp thay thế hoàn toàn Đạo Đức.

Hàn Phi nói: “Giả sử người ta không ăn không mặc mà không đói không lạnh, cũng không sợ chết, thì sẽ không phục tùng nguyện vọng của quân chủ. Tư tưởng dục vọng không chịu khống chế của quân chủ, quân chủ không có cách nào sai khiến họ được nữa.

Lợi dục lớn nhất của bề tôi là có được phú quý, bề tôi ôm mục đích này mà làm việc, có thể mạo hiểm, vứt bỏ sinh mệnh, dốc toàn sức lực, chết không oán trách. Đây gọi là quân chủ không giảng nhân ái, bề tôi chẳng nói trung thành, mà có thể xưng bá thiên hạ được.”



BÀI CHỌN LỌC

Đại Đạo trị quốc (Phần 14): Thuật của Pháp gia