Trung Quốc: 'Zero Covid' là công cụ đảm bảo 'Quyền lực tuyệt đối'

Giúp NTDVN sửa lỗi

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc tiếp tục đóng cửa một số thành phố lớn nhất của đất nước, chi hàng triệu USD để kiểm tra và truy lùng từng trường hợp riêng lẻ. Mục đích đằng sau việc 'khoá cứng' với lý do 'bảo vệ người dân khỏi covid' ngày một rõ ràng, ngoài khoá cứng đối thủ chính trị, phe phái và hoảng loạn tháo chạy của tiền, 'zero covid' còn mang lại nhiều hữu ích hơn cho phe cầm quyền...

Không gì có thể thuyết phục được giới lãnh đạo của Bắc Kinh thay đổi hướng đi - dù đó là thực trạng nền kinh tế đang chìm đắm cũng như sự sẵn có của vaccine hay các các phương pháp điều trị được cải thiện cũng như sự cô lập ngày càng tăng của đất nước. Làn sóng phong tỏa mới nhất đã hạn chế phần lớn hàng triệu người ở trong nhà của họ: Chỉ hai trong số những vụ phong tỏa đó, liên quan đến đô thị phía tây nam Thành Đô và trung tâm công nghệ Thâm Quyến, đã ảnh hưởng đến tổng dân số gần tương đương với tất cả Canada (38 triệu người).

Những lý do khiến Trung Quốc không nhúc nhích trước các biện pháp kiểm soát chặt chẽ COVID-19 nằm sâu trong hoạt động của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đặc biệt là dưới thời người lãnh đạo hiện tại, Tổng bí thư Tập Cận Bình. Chính sách zero-COVID, một quy định bắt buộc các trường hợp lây nhiễm phải được giữ ở mức bằng hoặc gần bằng 0, đã không còn liên quan đến sức khỏe cộng đồng từ lâu. Bây giờ tất cả đều là về chính trị - và đó là lý do tại sao rất khó để phân biệt khi nào, hoặc thậm chí nếu, Bắc Kinh sẽ từ bỏ chính sách này.

Cách tiếp cận cứng rắn của Bắc Kinh trong việc quản lý sự bùng phát virus coronavirus là hệ quả của nền quản trị độc đoán. Hệ thống đó đã có một số lợi thế trong giai đoạn đầu của đại dịch, gần ba năm trước, khi bộ máy đàn áp rộng lớn của nhà nước Trung Quốc mang lại cho nó những phương tiện lớn hơn nhiều để giam giữ và kiểm soát công chúng hơn hầu hết các chính phủ tự do-dân chủ có thể tập hợp.

Tại sao Trung Quốc không thể từ bỏ chính sách Zero-COVID của mình?
Phụ nữ đi xe tay ga băng qua biển quảng cáo cho một địa điểm tiêm chủng COVID-19 vào ngày 10/05/2022 tại Bắc Kinh, Trung Quốc. (Ảnh: Kevin Frayer / Getty Images)

Tuy nhiên, theo thời gian, đại dịch đã vạch trần cách một chế độ chuyên quyền không linh hoạt thiếu tính hợp pháp được ban cho bởi hòm phiếu có thể trở thành những khuôn mẫu chính sách và hành vi nguy hiểm và tự đánh mất mình. Đó chính xác là vị trí mà Bắc Kinh chiếm giữ ngày nay, vì nó bám chặt vào COVID một cách tuyệt vọng.

Khi dịch bùng phát ở Vũ Hán vào đầu năm 2020, khi virus chưa được biết đến, vaccine không có sẵn, hệ thống y tế được trang bị kém của Trung Quốc có thể nhanh chóng trở nên quá tải bởi một đại dịch càn quét. Tuy nhiên, ngay từ đầu chính sách đã có một yếu tố chính trị.

ĐCSTQ rất giỏi trong việc phát hiện ra các mối đe dọa đối với sự cai trị của mình, và họ nhanh chóng xác định COVID-19 là một trong số đó. Một cuộc khủng hoảng sức khỏe cộng đồng lớn, với hàng triệu người chết, sẽ làm dấy lên những nghi ngờ nghiêm trọng về năng lực của chế độ. Trên thực tế, năng lực của chế độ về kinh tế là tuyên bố duy nhất của nó về tính hợp pháp.

Bi kịch để chiến thắng

Tệ hơn nữa, ĐCSTQ có thể đã phải đối mặt với một số đông dân chúng trực tiếp đổ lỗi cho sự bùng phát - với lý do chính đáng. Các nhà chức trách Trung Quốc ở cả cấp quốc gia và địa phương đã cố gắng thực hiện phản ứng ban đầu đối với loại coronavirus mới, ngăn chặn thông tin về việc một bác sĩ ở Vũ Hán đã phát hiện ra nó và hành động quá chậm để ngăn chặn sự lây lan ban đầu.

Nhận ra khả năng dễ bị tổn thương này, ĐCSTQ này đã chuyển sang hoạt động chống COVID quá đà, đóng cửa các khu vực rộng lớn của đất nước, với kết quả là họ đã thành công trong việc dập tắt dịch bệnh trong vài tuần, ngay cả khi nó lây lan sang phần còn lại của thế giới.

Tại sao Trung Quốc không thể từ bỏ chính sách Zero-COVID của mình?
Tập Cận Bình, Chủ tịch Trung Quốc vẫy tay chào trong Lễ bế mạc vào ngày thứ chín của Thế vận hội mùa đông Bắc Kinh 2022 tại Sân vận động Quốc gia Bắc Kinh vào ngày 13 tháng 3 năm 2022 ở Bắc Kinh, Trung Quốc. (Ảnh: Yifan Ding / Getty Images cho Ủy ban Paralympic Quốc tế)

Thành công đó cho phép ĐCSTQ biến một bi kịch tiềm tàng thành một thắng lợi trong quan hệ công chúng. Trong vòng vài tuần sau khi bùng phát ở Vũ Hán, bộ máy tuyên truyền của Trung Quốc đã quảng cáo những điều kỳ diệu về các phương pháp tiêu diệt virus của họ.

Và khi Mỹ và các nước phương Tây khác phải vật lộn để kiềm chế căn bệnh này, chiến thắng lớn của Bắc Kinh càng trở nên có giá trị hơn bằng chứng là hệ thống độc tài của họ có khả năng và quan tâm hơn bất kỳ hệ thống dân chủ nào. Bắc Kinh và những người ủng hộ họ chỉ ra rằng số ca bệnh và tử vong gia tăng ở Mỹ là bằng chứng cho thấy sự vượt trội của Trung Quốc và sự suy giảm của Mỹ.

Chỉ đạo của ĐCSTQ luôn đúng đắn

Hơn nữa, chiến thắng của Zero-COVID không chỉ được tuyên bố của đảng mà còn là của Tập Cận Bình nói riêng. Hội đồng Nhà nước, cơ quan quản lý cao nhất của Trung Quốc, tuyên bố trong sách trắng năm 2020 rằng ông Tập đã “thực hiện quyền chỉ huy cá nhân, lập kế hoạch phản ứng, giám sát tình hình chung và hành động quyết đoán, chỉ ra con đường phía trước trong cuộc chiến chống dịch”.

Những câu chuyện loại này đã trở thành đặc thù của chế độ Bắc Kinh. Vì sự lãnh đạo của đảng và của tổng bí thư (dù là ông Tập hay bất kỳ ai) luôn đúng đắn. Nếu Bắc Kinh nới lỏng và cho phép COVID-19 hoạt động, hệ thống của Trung Quốc sẽ không tốt hơn hệ thống của các nền dân chủ thua cuộc và ông Tập sẽ giống như một chính trị gia thất bại khác, một kẻ phàm tục, không phải là siêu anh hùng chống virus như ông được vẽ. Thất bại của Zero COVID sẽ là một thảm họa cho sự bất khả sai lầm của ĐCSTQ.

Vì vậy, ban lãnh đạo khăng khăng với chiến dịch Zero-COVID và những hậu quả của nó. Nền kinh tế, vốn bị kìm hãm bởi các đợt phong tỏa và các biện pháp kiểm soát khác, chỉ nhích lên 0,4% trong quý II năm nay, một tỷ lệ thấp đáng kinh ngạc theo tiêu chuẩn lịch sử của Trung Quốc. Các chính quyền địa phương đã phải gánh quá nhiều chi phí cho việc phòng chống đại dịch và đang cạn kiệt tiền mặt.

Theo một ước tính, từ ông Joerg Wuttke, chủ tịch Phòng Thương mại Liên minh Châu Âu tại Trung Quốc, hóa đơn cho một đợt thử nghiệm trên toàn thành phố ở Thượng Hải là khoảng  từ 30 triệu - 43 triệu USD. Chưa kể vốn đầu tư nước ngoài đang rút dần ra khỏi Trung Quốc.

Các dấu hiệu bất bình của người dân Trung Quốc ngày càng gia tăng. Trong hai tháng đóng cửa của Thượng Hải vào đầu năm nay, những người dân bị đóng cửa trong nhà mà không có đủ thức ăn đã bắt đầu phản đối bằng cách đập xoong nồi và la hét ngoài cửa sổ. Việc thể hiện sự tức giận của công chúng đối với chính phủ rất bất thường này đã thu hút một phản ứng đàn áp có thể đoán trước từ các nhà chức trách, những người đã rào các khu chung cư bằng hàng rào như thể cư dân thành phố đang nổi dậy chống lại chính sách.

Âm vang của chính sách một con

Trong sự tuân thủ một cách có giáo điều của đảng đối với kế hoạch của mình, Zero-COVID đang bắt đầu giống với chính sách một con trước đây của Trung Quốc. Trong nhiều thập kỷ, ĐCSTQ duy trì sự nghiêm khắc đó, điều này hạn chế hầu hết các gia đình sống ở thành thị chỉ có một đứa con, ngay cả khi thảm họa nhân khẩu đang rình rập của đất nước đã trở nên rõ ràng.

Chính sách được thực thi hà khắc đã trở nên gắn chặt với chương trình nghị sự của đảng đến nỗi việc rút lui khỏi nó dường như là điều không thể. Mặc dù chính phủ cuối cùng đã hủy bỏ chính sách, nhưng nó chỉ làm như vậy dần dần, để tránh gây ấn tượng rằng họ đã chấp nhận sai lầm của mình.

Hiện nay, các chính sách về Zero-COVID có thể theo cùng một mô hình. Hy vọng rằng ông Tập sẽ tiếp tục thực hiện chính sách này sau Đại hội Đảng lần thứ 20 vào tháng tới, nơi ông được cho là sẽ phá vỡ tiền lệ hiện đại trong giới lãnh đạo Trung Quốc và tuyên bố nắm quyền nhiệm kỳ thứ ba.

Khi đã đảm bảo được vị trí của mình, suy nghĩ của ông Tập có thể sẽ linh hoạt hơn để thay đổi hướng đi. Nhưng cũng không loại trừ trường hợp ông Tập quyết định giữ nguyên mô hình Zero-COVID hoặc một số dạng của nó.

Với sự liên kết chặt chẽ của mình với chính sách này, ông Tập có thể kiên quyết giữ nó làm trung tâm trong quyền lực chính trị của mình. Trong hơn một thập kỷ cầm quyền, ông Tập đã thể hiện rõ sở thích mở rộng quyền kiểm soát của nhà nước đối với xã hội và sự kìm kẹp của cá nhân ông đối với chính phủ. Zero COVID đã đưa ra một cách hiệu quả để đạt được những mục tiêu đó.

Quân đội dân sự

Các lớp giám sát công nghệ cao bổ sung được áp dụng với danh nghĩa ngăn chặn đại dịch có thể được sử dụng để tăng cường theo dõi và giám sát quần chúng một cách tổng quát hơn. Chính sách này cũng đã trao quyền cho các quản giáo địa phương trong các ủy ban khu phố, những ủy ban được giao nhiệm vụ thực thi các sắc lệnh của Zero-COVID ở cấp khối. Đội quân dân sự gồm các quan chức nhỏ có thể là một công cụ để áp đặt sự giám sát lớn hơn của nhà nước đối với các thành phố rộng lớn của Trung Quốc.

Các hạn chế đối với việc đi lại quốc tế đã được thông qua để giảm thiểu việc truyền COVID có thể trở thành một cách để hạn chế việc công dân Trung Quốc tiếp xúc với thông tin và ảnh hưởng từ bên ngoài - tương đương vật lý của tường lửa của Trung Quốc, không cho người dân biết được các thông tin bên ngoài (trừ khi người đó dùng phần mềm vượt tường lửa).

Cho dù ông Tập chọn cách nào, có thể rút ra một số kết luận từ phản ứng COVID của Trung Quốc. Thứ nhất, phát triển kinh tế không còn là ưu tiên hàng đầu của ĐCSTQ. Trong 30 năm trước đó, các quan chức Trung Quốc có thể được tin tưởng vào việc đặt tốc độ tăng trưởng cao trước tất cả các mối quan tâm khác. Việc ông Tập không ủng hộ COVID mặc dù chi phí của nó cho thấy rằng đảng hiện ủng hộ quyền kiểm soát chính trị và xã hội đối với tiến bộ kinh tế.

Chính trị 'ngồi trên' khoa học

Bên cạnh đó, Bắc Kinh xếp chính trị lên trên khoa học - một nền chính trị mà dưới thời ông Tập, đã trở thành chủ nghĩa dân tộc. Các nhà chức trách Trung Quốc đã dựa vào vaccine tự trồng trong nhà và từ chối sử dụng các giải pháp thay thế hiệu quả hơn do các công ty phương Tây phát triển. Những điều này có thể cung cấp cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc nhiều lựa chọn hơn trong việc quản lý coronavirus, nhưng họ có thể muốn tránh bất kỳ hình thức phụ thuộc vào viện trợ của phương Tây.

Tại sao Trung Quốc không thể từ bỏ chính sách Zero-COVID của mình?
Tổng bí thư ĐCSTQ Tập Cận Bình (giữa) tham dự phiên họp toàn thể lần thứ hai của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (NPC) với các nhà lãnh đạo và đại biểu Trung Quốc tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh vào ngày 08//03/2022. (Ảnh: LEO RAMIREZ / AFP qua Getty Images)

Một cách tiếp cận do khoa học dẫn dắt đối với việc tiêm chủng đã chiếm ít đáng kể trong chiến lược chống COVID của Trung Quốc. Mặc dù chính phủ đã quảng bá vaccine và tự hào về tỷ lệ tiêm chủng thấp, nhưng chính phủ đã không điều chỉnh các phương pháp chống virus của mình theo những lợi ích tiềm năng của chúng. Ví dụ, ở Bắc Kinh, người dân yêu cầu xét nghiệm âm tính gần đây khi dùng bữa trong nhà hàng hoặc đi tàu điện ngầm, nhưng không có giấy chứng nhận đã tiêm phòng.

Theo BBC cho biết, không rõ tại sao Trung Quốc lại giảm tỷ lệ tiêm chủng, vốn vẫn được coi là quá thấp để nước này có thể mở cửa trở lại một cách an toàn. Các quan chức lo ngại rằng một đợt bùng phát trên diện rộng có thể làm tràn ngập các bệnh viện và khiến nhiều người tử vong.

Giáo sư Liang Wannian từ Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc cho biết: “Một số nhóm người dễ bị tổn thương chưa được chủng ngừa đầy đủ hai liều hoặc mũi nhắc lại, vì vậy chúng tôi không thể nhượng bộ”.

Theo số liệu chính thức, đã có một động thái muộn màng nhằm tăng tỷ lệ tiêm vắc-xin - 89% người đã tiêm hai mũi, nhưng chỉ 56% trong số những người đủ điều kiện được tiêm nhắc lại .

Một vài tháng trước, tình hình còn tồi tệ hơn nhiều.

Nó đặc biệt đáng lo ngại ở những người cao tuổi. Ở Hồng Kông, một tỷ lệ rất lớn những người đã chết đã lớn tuổi và không được tiêm chủng.

Trong đợt bùng phát ở Thượng Hải vào tháng 4, các quan chức thành phố cho biết chỉ có 38% trong số những người trên 60 tuổi đã được tiêm ba mũi và chỉ 15% trong số những người trên 80 tuổi đã tiêm hai mũi đầu tiên.

Trên cả nước, chỉ 19,7% trong số những người trên 80 tuổi được tiêm nhắc lại.

Tại sao sự miễn cưỡng? Đối với nhiều người ở Trung Quốc, thành công của chính phủ trong việc kiểm soát Covid trước biến thể Omicron dường như đã làm giảm sự cấp thiết của việc tiêm chủng.

Các quan chức đã miêu tả Covid là một vấn đề ở nước ngoài, đổ lỗi cho các hành khách từ nước ngoài đã đưa virus vào Trung Quốc và niềm tin này đã được giữ vững.

Mọi người cũng nói với BBC rằng một số bác sĩ đã cảnh báo những người có bệnh lý tiềm ẩn về những nguy hiểm liên quan đến việc tiêm chủng - thay vì những nguy hiểm của việc không tiêm chủng, đặc biệt là đối với người cao tuổi hoặc bệnh nhân thuộc nhóm nguy cơ cao.

Tất nhiên, vaccine không ngăn ngừa được tất cả các bệnh nhiễm trùng nhưng có tác dụng bảo vệ tốt chống lại bệnh tật nghiêm trọng hoặc tử vong. Nếu số liệu được tính là 0 trường hợp, thì việc tiêm chủng không được ưu tiên. Nhưng điều này, một lần nữa, cho thấy rằng việc quản lý hình ảnh của đảng, chứ không phải sức khỏe của cộng đồng, đã trở thành mục đích zero-COVID.

Đại dịch COVID đã phơi bày những lỗ hổng chính trị của các xã hội hiện đại thuộc mọi loại hình, dân chủ cũng như chuyên quyền. Ở Mỹ, việc Washington không kiểm soát được đại dịch đã đặt ra những vấn đề vốn có trong nền chính trị đảng phái, phân cực cao của đất nước.

Ở Trung Quốc, đại dịch đã làm nổi bật sự nguy hiểm của một chính phủ độc tài không có trách nhiệm với người dân. Không có trách nhiệm giải trình, nhà nước có thể làm những gì tốt nhất cho nhà nước. Đối với Tập Cận Bình, điều đó rất tốt.

Minh Đăng

Theo Financial Review

Bạn bình luận gì về tin này?



BÀI CHỌN LỌC

Trung Quốc: 'Zero Covid' là công cụ đảm bảo 'Quyền lực tuyệt đối'