Vì sao NASA vội vã cắt 2 phút truyền hình trực tiếp cuộc đổ bộ lên mặt trăng của Armstrong?

Giúp NTDVN sửa lỗi

Một nhà khoa học trong nhóm đứng đầu kế hoạch Apollo đưa con người lên mặt trăng sau gần 50 năm giữ bí mật, đã hé lộ những bí mật của kế hoạch, giải đáp các câu hỏi của mọi người như: Mục đích thực sự của kế hoạch Apollo là gì? 2 phút quan trọng bị cắt đó, có điều gì đã xảy ra với Armstrong và các phi hành gia?

2 phút bí ẩn

Ngày 21/12/1968, từ Trung tâm vũ trụ Kennedy bang Florida, Mỹ, phi thuyền Apollo 8 đã thành công bay vào không gian. Mục đích chủ yếu của kế hoạch lúc đó là bay quanh mặt trăng một vòng trước khi Armstrong đặt chân lên mặt trăng, mang ý nghĩa là để giúp Armstrong tìm đường. Mặc dù nhiệm vụ lần này không trực tiếp hạ cánh xuống mặt trăng nhưng đây là cơ hội đầu tiên trong lịch sử loài người có thể nhìn sâu vào phía sau của mặt trăng. 

Khi đó, toàn bộ NASA đều vô cùng căng thẳng trước nhiệm vụ này. Bởi vì sau khi tàu con thoi đi vào phía sau của mặt trăng, mặt trăng chặn tín hiệu liên lạc giữa tàu vũ trụ và trung tâm kiểm soát mặt đất đặt ở Houston. Điều này có nghĩa là trong giai đoạn thời gian đó, các phi hành gia chỉ có thể dựa vào chính bản thân họ. 

Tuy nhiên khi Apollo chuẩn bị tiến vào phía sau mặt trăng, một phi hành gia đột nhiên kinh ngạc báo cáo về trung tâm kiểm soát rằng anh đã nhìn thấy điểm sáng bí ẩn ở mặt trăng. 

Trung tâm hỏi lại: “Liệu nó có phải là đống lửa?”.

Phi hành gia đáp: “Nó có chút giống như lửa trại”.

Lúc đó, con người vẫn còn chưa đặt chân lên mặt trăng, và căn cứ theo lời của chuyên gia,  trên mặt trăng không có không khí, điều này có nghĩa là cái mà phi hành gia nhìn thấy dù là ‘điểm sáng’ hay ‘lửa trại’ đều không thể tồn tại. 

Nhưng vào thời khắc quan trọng này, liên lạc giữa Apollo 8 và Houston đột nhiên bị gián đoạn, và nguyên nhân không phải vì tàu vũ trụ muốn tiến vào phía sau mặt trăng, mà là vì tín hiệu không ổn định. Việc này khiến có người liên tưởng tới năm đó Apollo 11 cũng đột nhiên mất liên lạc 2 phút trong quá trình lên mặt trăng. Lúc đó nhiều người cảm thấy rất kỳ quái rằng, vì sao truyền hình trực tiếp trên mặt trăng lại đột nhiên bị gián đoạn, lẽ nào trên mặt trăng có bí mật nào đó không thể nói cho mọi người?

Tuy lúc đó sự việc này rất thu hút sự chú ý, nhưng 50 năm qua đi NASA vẫn chưa từng giải thích về vấn đề này.

Gầy đây, có người đã tìm ra được câu trả lời trong cuốn sách “Các nhà khoa học được người ngoài hành tinh lựa chọn” (Selected by Extraterrestrials). Tác giả của cuốn sách là William Mill Tompkins. Ông là một nhà khoa học rất có tiếng. Ban đầu tên lửa giai đoạn III của kế hoạch Apollo chính là do ông phụ trách thiết kế. Thực ra phòng kiểm soát hình tròn của NASA mà chúng ta thường thấy cũng là thiết kế của ông. Hiện tại, ông quả quyết nói rằng khi Armstrong hạ cánh trên mặt trăng không thấy tàu vũ trụ của người ngoài hành tinh, mà thực ra đã chạm trán với hạm đội các vì sao khổng lồ. 

Quan trọng là những điều Tompkins nói không phải vô căn cứ bởi vì trong sách, ông đã công bố hàng loạt chứng cứ để chứng minh tất cả, bao gồm cả 2 phút truyền hình trực tiếp quan trọng bị gián đoạn. Ông thậm chí đã đưa ra rất nhiều chứng cứ chứng minh “Kế hoạch Apollo” từ đầu tới cuối không phải chỉ muốn lên mặt trăng mà thôi. 

Tấn công bất ngờ

7h18 phút tối ngày 24/2/1942, một radar hàng không mẫu hạm ở Thái Bình Dương bất ngờ phát hiện một số máy bay không xác định đang hướng về phía California với tốc độ rất nhanh. Do sự việc này mới xảy ra hơn 2 tháng sau sự kiện Trân Châu Cảng, nên đô đốc hải quân Marc Andrew Mitscher chưa dám có hành động đáp trả, ông lập tức phái 5 máy bay chiến đấu bay lên, đồng thời nhấc điện thoại đỏ chỉ sử dụng trong trường hợp cực đặc biệt và báo với đầu bên kia thông tin trên. Ngay sau đó, Nhà trắng đưa ra mệnh lệnh, tuyên bố toàn bộ Los Angeles bước vào trạng thái khẩn cấp.

Kỳ lạ là những chiếc máy bay xuất hiện trên radar lúc đó lại bí ẩn biến mất, dù máy bay chiến đấu tìm kiếm thế nào cũng không thấy. Vì vậy vào 10h23 phút tối, sau nhiều lần xác nhận, Bộ trưởng Hải quân Frank Knox đã gỡ bỏ trạng thái cảnh báo đối với Los Angeles. Khi đó rất nhiều cư dân Los Angeles đã vui mừng cho rằng có lẽ đó chỉ là sự cố radar.

Không ngờ tới 2h25 phút sáng, khi Los Angeles đang chìm trong giấc ngủ, còi báo động phòng không inh ỏi vang lên, bom phòng không phóng ra, mọi người bàng hoàng phát hiện ra có hàng chục máy bay kỳ lạ đang bay lượn quanh bầu trời Los Angeles. Ban đầu nhiều người cho rằng lần này Nhật Bản e là thực sự đã đánh đến. Hơn nửa giờ đồng hồ trôi qua, máy bay trên bầu trời Los Angeles hoàn toàn không có hành động tấn công nào, người dân mới dám bước ra ngoài xem, và trong đám đông này có Tompkins.

Hàng không mẫu hạm trên không trung

Tompkins nói rằng:

Tối hôm đó, gia đình tôi đều tận mắt chứng kiến máy bay không xác định trên bầu trời. Lúc đó chúng tôi lập tức biết rằng, thứ ở trên không đó chắc chắn không phải tới từ Nhật Bản, bởi vì ở đó ngoài một số máy bay nhỏ bay vòng vòng khắp nơi, ở độ cao hơn 2.000 m trên bầu trời Los Angeles xuất hiện một hàng không mẫu hạm khổng lồ. Tôi cho rằng những máy bay nhỏ kia chắc hẳn tới từ mẫu hạm đó. 

Quân đội Hoa Kỳ cũng phát hiện ra nó nên mới tập trung đèn rọi vào nó và bắn rất nhiều pháo phòng không về phía nó. Bấy giờ tất cả người dân ở mặt đất đều chết lặng, nhưng không ai trong chúng tôi cảm thấy sợ hãi, thậm chí không có ai la hét. Tuy nhiên lục quân cho thấy rõ sự lo lắng. Khi đó những chiếc xe tải quân sự liên tục đi qua cửa nhà chúng tôi, pháp phòng không nã liên tiếp không dừng. Tới ba rưỡi sáng, pháo phòng không mới ngừng bắn ra vì mẫu hạm hàng không biến mất. 

Hôm sau, sau khi chúng tôi tỉnh dậy, tất cả truyền thông đều đưa tin về sự việc. Họi gọi sự việc này là “Trận chiến Los Angeles”. Nhưng thực ra đây không phải là chiến tranh vì thứ ở trên bầu trời không hề chống trả gì, hơn nữa tôi cho rằng truyền thông dùng từ “Los Angeles” không chính xác bởi vì tối đó không chỉ có thành phố Los Angeles có thể nhìn thấy ‘vật thể đó’ ở trên bầu trời, thực ra toàn thể phía Nam California đều có thể nhìn thấy”. Vì vậy có thể thấy rằng vật thể này to đến thế nào. 

Battle of Los Angeles LATimes.jpg
Trang B của tờ báo Los Angeles Times ngày 26-2-1942. (Wikipedia)

Theo quân đội Mỹ, mặc dù đêm đó họ đã bắn ra trên ngàn quả pháo phòng không nhưng họ không bắn trúng được bất kỳ máy bay nào. Tuy nhiên, theo lời của tác giả, thực ra quân đội Mỹ đã lừa dối người dân ở chỗ này. Sự thực là 10 tiếng sau trận chiến Los Angeles, hải quân Mỹ đã vớt từ dưới biển lên chiếc máy bay kỳ quái, thậm chí còn phát hiện trong đó 2 di cốt sinh vật. Tới lúc này hải quân Mỹ mới vỡ lẽ kẻ gây rối loạn bầu trời Los Angeles đêm hôm qua không phải là Nhật, thực ra nó không phải đến từ trái đất.

Kế hoạch Horizon

Theo tác giả, trận chiến Los Angeles là sự kiện lần đầu tiên xác định sự tồn tại của người ngoài hành tinh trong lịch sử nhân loại. Khi đó, sự kiện UFO Roswell bị rơi còn chưa xảy ra nên Mỹ không biết phải đối phó thế nào với mảnh vỡ máy bay trước mặt. Được biết Bộ trưởng hải quân bấy giờ - ông James Vincent Forrestal, đã đích thân đem báo cáo về phát hiện người ngoài hành tinh giao tới cho Tổng thống Franklin Roosevelt, và đã được Tổng thống ủng hộ, ông lập tức thành lập một bộ phận bí mật chuyên nghiên cứu về cấu tạo sinh mệnh của người ngoài hành tinh. 

Nhưng lúc đó Mỹ không chỉ đơn giản muốn nghiên cứu thi thể người ngoài hành tinh, bởi trong cuộc chiến Los Angeles người ngoài hành tinh đã thể hiện đầy đủ khoa học kỹ thuật vô cùng tiến bộ của họ. Nếu họ thực sự có ý đồ xấu, nhân loại dường như không có khả năng chiến thắng. 

Kết quả này khiến Mỹ không thể chấp nhận, nên khi thành lập kế hoạch, họ đã mời rất nhiều các nhà khoa học hàng đầu tham gia vào kế hoạch mới. Còn Tompkins cũng tham gia vào kế hoạch trong khoảng thời gian này, có điều so với các thành viên khác, ông không phải là nhà khoa học chuyên nghiệp, mà chỉ là một sinh viên đại học thông thường, nhưng bị Mỹ yêu cầu nghỉ học để tham gia vào kế hoạch. Lý do Mỹ đặc cách chỉ định Tompkins bởi vì ông có siêu năng lực đặc biệt.

Siêu năng lực

Năm 1935, khi đó Tompkins 12 tuổi cùng gia đinh từ Hollywood chuyển tới Long Beach thuộc bang California. Đây là địa điểm nghỉ mát nổi tiếng của Mỹ, và thành phố có 45 km bờ biển nên mỗi khi tới kỳ nghỉ, bên bờ biển luôn chật người. Ngoài đường biển tuyệt đẹp, thành phố này còn có cảng hàng hoá tự nhiên, thông thường có thể thấy tàu thương mại và hàng không mẫu hạm của hải quân Mỹ. Vào các kỳ nghỉ, cha của Tompkins thường đưa cậu tới đây đi dạo, nếu đúng vào lúc hải quân mở cho tham quan tàu chiến, họ sẽ lên thuyền tham quan, nhưng do trên tàu có những máy móc đặc biệt, nên các khách đến xem đều không được phép chụp ảnh, khu vực tham quan có các hạn chế rất nghiêm khắc. 

Tuy nhiên, không hiểu sao sau vài lần tham quan Tompkins lại đột nhiên dựa vào trí nhớ vẽ ra bản đồ chi tiết tàu chiến, thậm chí còn vẽ phối cảnh và chỉ dựa vào những hình vẽ trên giấy, làm ra mô hình tàu chiến hoàn thiện. Đặc biệt, các mô hình này dù về tỷ lệ hay chi tiết đều giống hệt như tàu thật.

Hiện tại Bảo tàng Nghệ thuật Los Angeles vẫn có thể chiêm ngưỡng mô hình tàu chiến mà Tompkins làm năm đó. Chi tiết các mô hình còn có cả vị trí bãi đậu thủy phi cơ, vị trí pháo phòng không, còn có cả vị trí súng phụ. Việc chế tạo mô hình phức tạp như thế cần phải có bản vẽ chuyên nghiệp. Trong khi đó, Tompkins mới 12 tuổi lại có thể làm ra mô hình này mà không qua đào tạo chuyên nghiệp nào, hơn nữa cũng không có bản thiết kế của quân đội.

Trước khả năng xuất sắc của con, cha của Tompkins rất vui sướng, ông đã bày các mô hình của con tại cửa hàng của mình. Dần dần, thông tin về việc Tompkins có thể chế tạo mô hình được nhiều người biết đến, còn có kênh truyền thông tới mời phỏng vấn. Thậm chí, có kênh truyền thông còn coi Tompkins là ‘máy ảnh sống’, sở hữu công năng đặc biệt chỉ cần nhìn một lần là nhớ. 

Cậu thiếu niên Tompkins và mô hình tàu sân bay của mình. (Chụp video)

Điều khiến mọi người ngạc nhiên là sau thông tin về Tompkins, cha cậu bị quân đội giam giữ. Nguyên nhân là mô hình của Tompkins không chỉ đã đánh dấu vị trí pháo đài, mà còn thể hiện rõ radar tàu chiến. Và đây là điều tuyệt mật, khi đó ngoài nhân viên quân sự ra, không ai được biết về radar tàu chiến. Vì vậy, quân đội Mỹ cho rằng cha của Tompkins rất có thể là gián điệp. Sau nhiều lần điều tra nghiêm mật, quân đội Mỹ cuối cùng mới tin những mô hình này đều là do Tompkins chế tạo ra sau khi tới tham quan tàu chiến. Và quân đội Mỹ đã coi Tompkins là một nhân tài, chiêu mời cậu vào hải quân, phong cho quân hàm bậc ba.

Tới sau khi trận chiến Los Angeles xảy ra, cậu đột nhiên nhận được lệnh khẩn cấp tới trạm Không quân Hải quân Đảo Bắc ở San Diego. Lúc đó, cậu hoàn toàn không ngờ rằng đơn vị của mình thực sự đang lên kế hoạch làm thế nào để rời khỏi trái đất.

Trạm Không quân Hải quân Đảo Bắc

Trạm Không quân Hải quân Đảo Bắc là căn cứ công nghiệp hàng không vũ trụ lớn nhất của Mỹ, chủ yếu để bảo dưỡng máy bay của hàng không mẫu hạm Mỹ. Năm ấy, những người đứng đầu đã đột nhiên điều động Tompkins tới đó. Tompkins chỉ đơn giản nghĩ cấp trên chuyển mình tới đó để sửa chữa máy bay. Nhưng điều khiến Tompkins kinh ngạc là sau đó cấp trên - thiếu uý hải quân Rico Botta, muốn Tompkins tới đó học lái máy bay, thậm chí còn sắp xếp cho Tompkins tới trường học bay. 

Theo Tompkins, sau khi có tư cách trở thành phi công, ông đã bay gần như tất cả các máy bay trên đường băng hải quân, còn tham gia vào các dự án tiên phong. Tới năm 1946, sau khi Thế chiến II kết thúc, ông mới vinh quang giải ngũ khỏi quân đội. Vừa mới ra khỏi quân đội, ông liền về làm cho công ty hàng không Lockheed. 

Đây là công ty chuyên chế tạo máy bay quân dụng, và được nhiều người biết đến nhất là các ‘skunk works’ (công xưởng chồn hôi). Nó được gọi là ‘skunk works’ bởi vì khi đó bên cạnh Lockheed có một nhà máy nhựa, mỗi ngày nhà máy này bốc lên mùi rất khó chịu đến nối khiến các nhân viên ở Lockheed phải đeo mặt nạ phòng độc đi làm, nên ngoại giới gọi vui là ‘skunk works’. Nhưng chớ coi thường nó bởi vì đây là một trong những xưởng sản xuất máy bay chiến đấu cốt lõi nhất của Mỹ. Ví dụ như máy bay chiến đấu rất nổi tiếng P-38 trong thời kỳ thế chiến II và máy bay trinh sát chiến lược ‘chim đen SR-71’ trong thời kỳ chiến tranh lạnh… đều là sản phẩm chế tạo của Lockheed.

Tompkins nói rằng 4 tháng sau khi ông vào công ty, một hôm quản lý của ông bỗng nói với ông rằng, Phó chủ tịch công ty hàng không Douglas hy vọng ông có thể giúp chế tạo mô hình thuyền buồm ‘Endymion’, nếu ông có thể chế tạo thành công sẽ nhận được phần thưởng lớn 3.500 USD. 

Khi đó Tompkins rất hoang mang vì ông chỉ là một nhân viên bình thường, tại sao lại được một phó chủ tịch của công ty khác yêu cầu chế tạo mô hình. Mặc dù yêu cầu bất ngờ, nhưng Tompkins vẫn chế tạo ra mô hình. Kỳ lạ là sau khi tạo xong mô hình, ông nhận được thông báo tuyển dụng của công ty Douglas, yêu cầu ông lập tức tới báo cáo cho Douglas ở Santa Monica, và giám đốc của công ty ban đầu cũng thúc giục ông nhanh chóng lên đường sang công ty mới.

Tompkins gia nhập cùng nhóm các chuyên gia của công ty Douglas. Sau đó ông mới hiểu ra tất cả, hoá ra từ sau các  bài báo của truyền thông về việc ông tự học làm mô hình, nhất cử nhất động của ông đều bị giám sát chặt chẽ và sắp xếp đặc biệt. Tất cả những điều này đều vì Kế hoạch ‘Horizon’.

Bạn bình luận gì về tin này?



BÀI CHỌN LỌC

Vì sao NASA vội vã cắt 2 phút truyền hình trực tiếp cuộc đổ bộ lên mặt trăng của Armstrong?