Được phú ông trao cho gia tài, người con rể đã xử lý như thế nào

Giúp NTDVN sửa lỗi

Phú ông có con trai phá gia chi tử, nên đã đuổi đi. Sau ông thấy con rể Hiếu Cơ là người có đạo đức, lại có lòng nhân ái, trước lúc lâm chung, ông mang toàn bộ gia sản giao lại cho Hiếu Cơ.

Việc tạo chữ cổ đại chứa đựng nhiều điều lý thú, đơn giản như chữ ‘tài’ () gồm có hai chữ ‘bối’(貝) và ‘tài’() ghép lại. Chữ ‘bối’ là tiền tệ thời Trung Quốc cổ đại, nó chỉ được dùng định giá vật, khởi tác dụng trong việc trao đổi hàng hóa. ‘Tài’, ý nghĩa rất rộng bao hàm: tài đức, tư chất, tài năng. Cũng là nói, chỉ có ‘tiền’(貝) thì không được gọi là ‘tài’(), cần phải có tài đức, tâm trí nhất định, cùng với sự trợ giúp của tiền thì mới thành chữ ‘tài’(財) hoàn chỉnh.

Người xưa giảng ‘Quân tử ái tài thủ chi hữu đạo’ quân tử coi trọng của cải, nhưng phải dùng đạo lý để có được nó), chữ ‘Đạo’ ở đây bao hàm ý nghĩa đạo đức. Nói xong về ý nghĩa chữ ‘tài’() rồi, bây giờ chúng ta cùng xem giai thoại ‘Hiếu Cơ hoàn tài’ nhé!

Trương Hiếu Cơ là một thư sinh người Hứa Xương thời nhà Tống. Khi cậu trưởng thành, trong vùng có một phú hộ nhìn thấy cậu tài hoa, nên gả con gái cho. Phú ông chỉ có một con trai, thuộc loại phá gia chi tử, suốt ngày rong chơi, vui thú hoan lạc. Một hôm, phú ông thấy cậu ta lang thang chơi bời, thật không xứng đáng với gia đình, cơn giận nổi lên, ông đuổi cậu ta ra khỏi nhà, cắt đứt quan hệ cha con.

Về sau, phú ông bị một trận ốm nặng. Ông thấy con rể Hiếu Cơ là người có đạo đức, lại có lòng nhân ái, trước lúc lâm chung, ông mang toàn bộ gia sản giao lại cho Hiếu Cơ. Hiếu Cơ coi ông như cha ruột, làm lễ an táng chu toàn cho bố vợ. Theo lời dặn dò của ông mà quản lý gia sản cẩn thận rành mạch.

Còn cậu con trai bị đuổi đi kia, không tự nuôi sống được bản thân, nên sau đó phải làm ăn mày, xin ăn mà sống. Một hôm, đang lúc xin ăn thì gặp đúng Trương Hiếu Cơ. Lúc ấy, gã ăn mày chưa nhận ra được Hiếu Cơ, nhưng Hiếu Cơ thì nhận ra. Nếu vào người khác, thì có lẽ sẽ giả vờ không nhận ra, lẳng lặng tránh xa, nhưng Hiếu Cơ không làm như vậy.

Hiếu Cơ thấy cậu ta khổ sở như vậy, động lòng xót thương, hỏi: “Cậu có biết tưới vườn không?”

Con trai phú ông đáp: “Nếu tưới vườn mà được cơm ăn thì tốt quá”.

Hiếu Cơ giao cho cậu ta chăm tưới vườn rau. Việc nhỏ này, cậu ta làm rất tốt, dần dần cũng thoát khỏi bộ dạng u sầu, có thể tự lao động nuôi thân.

Hiếu Cơ thấy cậu ta chuyển biến, cũng cảm thấy ngạc nhiên, lại hỏi: “Cậu có thể trông coi kho không?”

Cậu ta đáp: “Ông cho tôi tưới vườn, thế đã đủ lắm rồi, nay lại cho tôi quản lý kho, nếu thực như vậy thì may mắn cho tôi quá.”

Thế là cậu nhận việc quản lý kho, làm việc cẩn thận, quy củ, không phạm sai sót gì.

Con trai phú ông nhận việc quản lý kho, làm việc cẩn thận, quy củ, không phạm sai sót gì. Tranh Phòng Lương Thái “Canh chức đồ” (Miền công cộng)

Hiếu Cơ quan sát chi tiết một thời gian, biết cậu ta có thể tự sửa mình, không tái phạm việc chơi bời phóng túng trước kia, nên mang tất cả tài sản bố vợ năm ấy cho ông, giao hết lại cho con trai phú ông.

Cho dù Hiếu Cơ hoàn toàn hợp pháp kế thừa gia sản mà bố vợ giao cho, nhưng khi thấy con trai phú ông u sầu khổ sở, Hiếu Cơ đã toàn tâm toàn ý giúp cậu ta sửa chữa lỗi lầm, làm cho cậu ta có đủ năng lực kế thừa gia nghiệp cha ông, rồi mang toàn bộ gia sản hoàn lại hết, không chút tham lam chiếm hữu.

Câu chuyện này là dẫn chứng giải thích rất rõ hàm nghĩa của chữ ‘Tài’(財), cũng rất hợp với ý nghĩa ban sơ khi chữ ấy được tạo ra!

(Theo “Hậu đức lục” của Lý Nguyên Cương thời Tống).

Theo Đỗ Nhược - Epochtimes

Thái Bình biên dịch

Bạn bình luận gì về tin này?



BÀI CHỌN LỌC

Được phú ông trao cho gia tài, người con rể đã xử lý như thế nào